Chết vì bím là anh hùng, chết vì tổ quốc là tiểu nhân

Bài viết lâu rồi, từ thời Mèo9x, nhưng thời đó ít người đọc nên giờ GN lôi lên cho mọi người đọc lại.
Trong chúng ta, nếu ai đã từng đọc bộ tiểu thuyết “Thiên long bát bộ” của tác giả Kim Dung, chắc chắn ko thể ko biết đến nhân vật Mộ Dung Phục, một nhân vật được tác giả mô tả như là một kẻ tiểu nhân lòng lang dạ sói, ko từ một thủ đoạn nào để tìm cách khôi phục lại nước Đại Yên, một quốc gia ở phía Đông bắc của tàu quốc. Dưới sự dẫn dắt điêu luyện của ngòi bút Kim Dung, chúng ta đi từ ngưỡng mộ, tò mò đến bất mãn, căm ghét và cuối cùng là khinh bỉ Mộ Dung Phục.



Mộ Dung Phục
Trái ngược với hình ảnh Mộ Dung Phục, là anh chàng Đoàn Dự hiền lành tốt bụng, hay cười, sát gái, được cho làm vua nhưng lại ko thích làm vua, luôn mang trong mình cái tư tưởng “khiêm nhường”: “Đại Lý là một nước nhỏ, chẳng đáng làm một quốc gia”. Vì vậy nên khi được các bạn chúc tụng, tôn vinh địa vị cao quý của mình(lúc đã làm quốc vương nước Đại Lý), đoạn dự có vẻ thẹn và xấu hổ, dường như cố tìm cách lảng sang vấn đề khác.


Đoàn dự
Ban đầu thì Góc Nhìn cũng nghĩ như hầu hết mọi người, tức là buông suy nghĩ của mình theo dòng tư tưởng, theo mạch truyện của tác giả, khinh ghét Mộ Dung Phục và yêu quý, ngưỡng mộ Đoàn Dự. Cho đến hôm vừa rồi, tình cờ Góc Nhìn đọc trong bộ Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, đến đoạn kỷ nhà Lê, có nói những kẻ trước đây đã theo giặc Minh phản lại triều đình, khi Lê Thái Tổ(Lê Lợi) dẹp yên bờ cõi, thì chúng chạy sang Tàu hoặc trốn sang Đại Lý. Một chút tò mò, Góc Nhìn vào google tra thử từ “Vân Nam”(tức là tên của Đại Lý bây giờ, sau khi đã sáp nhập vào bản đồ tàu quốc) và Enter. Kết quả có đến hơn 3 trăm bốn tám ngàn, nhưng Góc Nhìn chỉ vào đọc kết quả hiển thị ngay đầu, đấy là bài “Vân Nam” trong từ điển mở “Wikipedia”(tiếng Việt). Bài viết khá dài, Góc Nhìn chỉ đọc và quan tâm đến đoạn đầu: “…là một tỉnh ở phía tây nam của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, giáp biên giới với Việt Nam. Vân Nam có dân số 44.150.000 người, diện tích 394.100 km² (rộng hơn diện tích Việt Nam)…”



Vị trí tỉnh Vân Nam(màu đỏ)

Vậy là trái với tưởng tượng ban đầu của Góc Nhìn, cho rằng Đại Lý chỉ là một quốc gia nhỏ, diện tích ko đáng kể(cỡ như Singapore hay Brunei…), ko bằng nửa diện tích của tỉnh Thanh Hoá của Việt Nam: Đại Lý có diện tích rất lớn, dân số cũng rất đáng kể(nếu như ko bị xếp vào hàng “tỉnh lẻ” của tàu như hiện nay, thì dân số của Đại Lý có lẽ sẽ vượt xa con số 44 triệu người). Nếu so với diện tích Việt Nam thời bấy giờ thì có lẽ Đại Lý có diện tích lớn hơn gấp nhiều lần, bởi như chúng ta biết, Việt Nam ta thời xưa chỉ là một phần nhỏ xung quanh miền bắc, qua đến xứ bọ Nghệ An là hết. Trải qua chiều dài lịch sử, ông cha ta mở mang bờ cõi, đánh nam dẹp bắc và mang đến cho con cháu trọn vẹn mảnh đất hình chữ S rộng lớn như bây giờ(trong đó đáng kể là vụ nuốt trọn nước Chiêm Thành(Chăm Pa), là miền trung và một ít miền nam Việt Nam bây giờ)



Bản đồ Việt Nam qua nhiều thời kỳ

Nước ta tuy nhỏ(đấy là so với tàu quốc, chứ so với các nước khác trên thế giới thì cũng ko phải là hàng vô danh về diện tích), nhưng tinh thần dân tộc thì chưa nhỏ bao giờ. Trải qua bao năm lịch sử, ông cha ta chưa từng để một tấc đất lọt vào tay tàu (hay những nước khác, như Ai Lao, Khơ me, xiêm…), mặc dù tàu, theo nhận định của các nhà sử học thì “dù là lúc suy yếu vẫn là một thế lực khủng khiếp”.

Tự hào về mình lại ngẫm đến người ta. Đoàn dự, là dòng dõi hoàng gia Đại Lý, sau này là vua Đại Lý, nhưng từ đầu cho đến cuối bộ truyện, hắn gần như chỉ thích giao du với người Hán, chơi bời trong đất nhà tống và luôn tự ti coi nước mình là thấp hèn nhỏ bé, ko đáng là một cái “làng” trong đất tàu. Vì sao vậy? Nếu những người con dân của Đại Lý bây giờ còn có chút nào đó hoài tưởng đến vong quốc, họ sẽ suy nghĩ sao về một vị vua như vậy? Nhục nhã ê chề biết bao. Ở đây, ý đồ của tác giả Kim Dung là khá lộ liễu. Bởi sự thực thì Đại Lý có lẽ ko có một nhân vật như Đoàn Dự. Kim Dung đã cố tình dùng hình ảnh Đoàn Dự để làm nhẹ, xoá nhoà đi vai trò lịch sử của nước Đại Lý, khiến người đọc nếu ko tìm hiểu rõ, sẽ cho rằng “tiểu vương quốc” Đại Lý sáp nhập vào bản đồ tàu là chuyện chẳng có gì đáng quan tâm.

Đối nghịch với Đoàn Dự, là hình ảnh Mộ Dung Phục, con người luôn mang trong mình lý tưởng khát khao phục quốc. Bạn có thể coi Mộ Dung Phục là kẻ điên rồ cuồng tín, hiếu sát thích chiến tranh. Nhưng nếu bạn đặt địa vị của nước Việt ta vào địa vị của Đại Yên thì sao nhỉ??? Việt Nam ta hơn nghìn năm bị tàu quốc đô hộ, trong thời gian đấy, ko khác gì một tỉnh của tàu. Thế nhưng cuối cùng Ngô Quyền với bạch đằng giang đã bứt sợi dây trói buộc ta vào tàu để trỗi dậy khẳng định mình, trở thành một thế lực chính trị mới trên bản đồ Đông Nam Á. Nếu ko có chiến tranh, ko có hy sinh ko đổ máu, thì biết đến bao giờ thế giới mới biết nước ta là nứơc Việt Nam của giống người Việt Nam, dòng dõi lạc hồng chứ hoàn toàn ko phải là quận “giao chân” của tàu? Nếu ngày xưa, Mộ Dung Phục thành công với kế hoạch phục quốc, thì bây giờ trên bản đồ thế giới đã có thêm một nước Đại Yên, và những người con của đất Đại Yên lẽ nào lại ko tôn thờ sùng bái Mộ Dung Phục? Lẽ nào ông lại ko phải là người anh hùng của nước Đại Yên? Dù thất bại, nhưng chắc chắn sự hi sinh đến điên cuồng của ông cho đất nước sẽ được con dân của nước Đại Yên nhớ đến, cũng như Bà Triệu ở Việt Nam, dù cuối cùng khát vọng độc lập ko thành, dù bị tàu coi là giặc(thậm chí trong Đại Việt Sử Ký cũng chỉ nói qua loa về bà, coi bà chẳng hơn gì giặc cướp), thế nhưng trong lòng người dân nước Việt, bà là một thánh nhân được người Việt đời đời thờ cúng.

Lời kết: Góc Nhìn viết bài này chẳng phải để khích động thù hằn giữa người Đại Yên, Đại Lý với người tàu, mà chỉ muốn người đời có cái nhìn khách quan hơn về 2 nhân vật Đoàn Dự và Mộ Dung Phục dưới ngòi bút rất có chủ ý của nhà văn tàu Kim Dung. Ông đã dùng tài năng của mình để hợp lý và đơn giản hoá sự sáp nhập của 2 nước Đại Yên và Đại Lý vào bản đồ trung hoa, khiến người đọc(nhất là những người thuộc một nước thứ 3, ko liên quan đến câu chuyện như Việt Nam…) có cái nhìn sai lệch về nguồn gốc và lịch sử đấu tranh của những dân tộc khát khao dành độc lập trên thế giới, đây là một điều rất ko nên khuyến khích. Bạn cứ thử tưởng tượng mà xem, giả sử sau này tàu nuốt trọn VN, rồi tương lai xa hơn nữa, cũng có một nhà văn nào đấy của tàu quốc viết về các vị tiền bối của chúng ta giống như là Đoàn Dự và Mộ Dung thì sao, đáng để chúng ta suy nghĩ lắm chứ, phải ko?

Góc Nhìn
Loading related posts...

14 Comments:

Anonymous nói...

Nếu lịch sử như thế thật thì bọn Vân Nam sẽ tự lập nước tự trị =)). Đâu chỉ có Kim Dung, nhiều nhà văn của tàu cũng viết tiểu thuyết kiểu thế. Kỳ thị hàn, nhật, cả VN nữa. Toàn cho rằng tàu và vô đối =))

Anonymous nói...

BỌN TÀU BÂY H VÔ ĐỐI THẬT CÒN GÌ :)) MỸ CÒN NỂ 1 PHÉT =))

Anonymous nói...

1 thằng cứu nước lại là vai phản diện

1 thằng lợn bán nước lại là vai chính diện

kim dung khôn vl :))

Anonymous nói...

KD là com mọt sách kiêm cơm bằng truyện dài kỳ đăng báo. Đầu vào đặc Trung hoa, đầu ra văn chương thỏa mãn độc giả tàu, nên nguyên xi đầu óc đại hán trong truyện cũng dễ hiểu

Phạm Quang Thắng nói...

Hay lắm GN ạ
Đọc bài này mà tôi giật mình một cái, ừ, hóa ra mình đã bị mê hoặc theo ngòi bút của Kim Dung giống như chế độ thực dân đã từng dùng để mê ngủ dân ta. Nếu đứng theo khía cạnh khách quan để đánh giá từng nhân vật mà ko bị cuốn vào dòng chảy của câu chuyện thì người như Mộ Dung Phục thật đáng khen ngợi. Tiếc là "Hay không bằng Hên" mà

Anonymous nói...

Lần đầu tiên xem phim, tôi mang những suy nghĩ về 2 nhân vật trên theo đúng ý đồ của Tác giả Kim Dung, nhưng lần sau, tôi cùng ý nghĩ với Góc Nhìn. :D Cũng như câu chuyện "Người Mỹ dạy Cô bé lọ lem như thế nào ?" có thể search trên Google. ;)

Anonymous nói...

Xin được hỏi tác giả có hiểu biết gì về Đại Yên ko thế? Mình thì chẳng có kiến thức gì đâu nhưng mình cũng đồng tình với comment của bạn ở trên xin nói thế này nhé

Người sáng lập ra nước Đại Yên là An Lộc Sơn 1 viên quan nhà Đường có gốc là người Đột Quyết 1 bộ tộc du mục ở phía bắc TQ thường đốt phá cướp bóc dân nhà Đường(Nếu ko biết người đột quyết là gì thì vào google mà kiếm thêm nhé)

An lộc sơn là quan nhà Đường nhưng âm mưu lật đổ nhà Đường sau đó tự xưng là hoàng đế nghĩa là sao nghĩa là cái nước Đại Yên nó chỉ đơn thuần là thay tên thay triều đại thôi, vẫn là mảnh đất ấy, vẫn là người dân ấy chứ ko phải nó nằm ở 1 nơi nào đó, 1 góc nào đó ngoài lãnh thổ TQ, để có thể nói nếu phục được quốc thì ngày nay có thể có 1 mảnh đất 1 quốc gia và con cháu mang tên Đại Yên, thế nên cái cách bạn ví nước Việt với nước Đại Yên là vô cùng khập khiễng.
Trong 7 năm cai trị thì Đại Yên toàn là đấu đá lẫn nhau thối nát đời sống của người dân càng thêm khổ đó là lý do Đại Yên sụp đổ và thay vào đó là Đại Tống. Thế xin hỏi rằng trong thời gian tồn tại cai trị của mình hoàng đế Đại Yên đã đem lại được những gì cho người dân để rồi sau đó cả trăm năm, khi xã hội đã ổn định người dân có cuộc sống bình yên thì tự nhiên lại xuất hiện 1 người nói là con cháu của hoàng tộc Đại Yên, muốn khôi phục lại Đại Yên :)) có lý do gì để người dân từ bỏ cuộc sống yên bình đi theo giúp đỡ Mộ Dung Phục làm việc đó =))
Phục quốc ư? thế phục xong rồi thì lại có người muốn phục Đại Đường thì làm thế nào? không nhẽ người dân lại phục tiếp phục tiếp cho đến khi ko còn cái Đại cái Tiểu nào thì mơi thôi a? Toàn là nói đao to bua lớn nghe rất hoàng tráng nhưng vô thực, tất cả chỉ đơn giản là thỏa mãn tham vọng cá nhân thôi.

Bạn ví nước ta với nước đại Yên chứng đó đã đủ là bạn chẳng hiểu chút gì về bản chất của nó rồi. Một bên là nội chiến lật đổ triều đại tranh giành quyền lực và 1 bên là ngoại chiến chống xâm lược. 2 điều đó hoàn toàn khác nhau
Bà Triệu thấy dân tộc ta sống khổ quá bị dân tộc ngoại bang đè đầu cưỡi cổ bị áp bức bọc lột nên mới đứng lên khởi nghĩa cũng giống như những thế hệ trước của chúng ta đứng lên chống lại thực dân Pháp và đế quốc Mỹ ấy. thế nên đừng có ví Mộ Dung Phục với Bà Triệu nhé, ngại chết được!
Nói đến Đoàn Dự thì ngay từ đầu ai cũng thấy là 1 đại công tử nhưng lại cư xử rất lễ độ, am hiểu và có duyên với phật pháp. 1 người đến ngay cả học võ công cũng phải chọn cách học loại võ giúp mình ko sao nhưng lại ko khiến người khác bị thương tổn >> 1 người rất nhân từ. Đoàn Dự ko muốn làm vua đơn thuần anh cảm thấy mình ko tự tin và sẵn sàng để thích hợp với việc đó. Vì sao làm vua khác với các nghề khác, cùng lắm anh làm không tốt anh bị đuổi việc hoặc trách phạt, nhưng làm vua làm ko tốt thì tất cả mọi người dân sẽ phải khổ cực. Đoàn Dự ko màng đến công danh lợi lộc, bản thân anh thường trốn nhà đi ngao du sơn thủy, luôn ko nghĩ đến việc mình là 1 tiểu vương gia. đơn giản cách sống của anh là thế ko thích khoe khoang phô trương, thích cuộc sống hòa đồng dân dã. Có thể nói Đoàn Dự ko có trí lớn thì được chứ nói Đoàn Dự là thằng lợn bán nước thì buồn cười quá =))
Nói đến đây chắc cũng có thể sẽ có bạn lại tiếp tục chột dạ thêm 1 lần nữa. Nhưng mình xin gửi các bạn 1 lời khuyên, trong mọi hoàn cảnh cần phải có chủ kiến, mình ko nói chử kiến là bảo thủ là ko chịu tiếp thu tiếp nhận. Đơn giản hãy suy nghĩ trước đã nếu có ai nói bạn đang bị ru ngủ thì tại sao ko nghĩ người ru là chính họ nhỉ

Truyện thì cũng chỉ là truyện thôi, Kim dung viết nó cách đây gần 50 năm thời đó tuy cũng có tiếng nhưng không đến mức như bây giờ có rất nhiều thứ ăn theo phim ảnh sách báo rồi games đâu cũng gắn mác KD, mấy bạn ngồi đó chửi KD nhưng tôi dám cá hầu như phim kiếm hiệp hay chí ít là games kiếm hiệp nào của KD mấy bạn cũng xem ngấu chơi nghiến =.= thiết nghĩ đời là thế nói thì cũng nên ngẫm lại mình đã

Anonymous nói...
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Nặc danh nói...

Có gì đâu. Thắng làm vua thua làm giặc. Tuy nhiên, giả như Mộ Dung công tử có giành được khát vọng đó thì tôi cũng ko tán thành. Cố gắng để làm 1 người tốt bụng quả thật rất khó khăn, đôi khi phải nói thẳng là "bất khả thi". Nhưng tôi cũng ko phấn đấu thành con người bỉ ổi như Mộ Dung Phục. Đành rằng hắn muốn khôi phục nước nhà, Nhưng Góc Nhìn hãy thử nghĩ xem, vì đâu hắn ko thành công? Vì đâu cha ông ta từ xưa tới nay lại thành công "nhiều" đến vậy? Dân tộc bị đô hộ bị áp bức nhưng nếu nó không trở thành khát vọng của chung, của số đông thì cơ hội thành công là 1 con số chẳng đáng nhắc tới. Tôi ko biết về Đại Yên khi xưa, nhưng với những cái có được, tôi cũng có 1 ý kiến để mọi người suy ngẫm. Chẳng phải ai đâu xa, như chính VN hiện nay. Những tổ chức, cá nhân phản động vẫn rêu rao là họ "vong quốc" (Việt Nam cộng hòa). Ờ đấy, Dân ta có đồng ý ko? Tức nước vỡ bờ, dù chính quyền cai trị có mạnh tới mấy thì khi tất cả người dân (hay ít nhất là số đông) cung chung khat vọng lý tưởng thì ai mới là kẻ mạnh thực sự đây. Ai Cập kìa, Thái Lan kìa, . Mấu chốt vấn đề là ở chính những người dân của đất nước đó.

Nặc danh nói...

"Nhà văn nói láo, nhà báo nói phét". Không đúng hoàn toàn nhưng nhìn góc độ nào đó thì nó đâu có sai? Thêm nữa biết đâu cái ông Kim Dung đó, trong 1 giay ko làm chủ được mình đã cho ra 1 tác phẩm mà mục đích chỉ để thỏa mãn tâm lý người đọc. Ông ấy cũng là 1 nhà kinh doanh, kinh doanh mà nói ko vì lợi nhuận thì rõ là nói phét. Mà đã là lợi nhuận thì khó tránh khỏi cái chuyện "Không nói có, có thành không có gì". Chuyện ngày hôm qua, hôm nay viết lại còn có chuyện "chỉnh sửa" thì tránh sao khỏi sai sót của những chuyện đã vài trăm năm?

Nặc danh nói...

Số 9, số 10 đây. Ờ há, đọc lời bình của số 7 quả là chí lí, chí tình. Bây giờ ở vùng Nam Bộ, có ông người Chăm đứng lên: Tôi là người dòng dõi hoàng tộc Chiêm thành...... rồi Bắc Bộ mình Đinh, Lý, Trần, Lê..... cũng mỗi nhà 1 người đứng lên. Rồi cố đô Huế kia, lại có ông, tôi là con cháu Bảo Đại...... Mình họ Trần đây, Hải Dương quê mình là nhìu ông nổi tiếng lắm đó nhé. Đến khi đấy, ko hiểu Đảng và nhà nước ta tiến lui thế nào nhỉ? Giờ mà cho quân đội vũ trang đi trấn áp thì mang tiếng đàn áp nhân dân, xâm lược liền lúc ko biết bao nhiu quốc gia, dân tộc ấy chứ. Nếu để yên thì loạn à. Rõ là đang hòa bình, đành rằng cuộc sống hiện tại vẫn còn đầy rẫy bất công, nhưng nếu để xảy ra loạn lạc ly tán thì có đáng ko? Chẳng có ở đâu, ko làm mà lại có ăn. Chẳng có ở đâu ko có người tốt kẻ xấu. Đành rằng chính phủ mỗi quốc gia chưa hoàn hảo như mong muốn người dân, nhưng có nơi nào yên bình đâu. Giả sử ko có kẻ xấu thì người tốt sinh ra để làm cái gì? Lấy cái gì làm mốc để biết ai là người tốt nếu như ko có kẻ xấu.
Tốt xấu, đúng sai, nó là 1 đôi rồi, "Trời" còn chẳng tách ra được nữa là. Thân ai người ấy tự lo là tốt nhất.

Nặc danh nói...

Đọc truyện kiếm hiệp của Tàu sẽ thấy:
- Dân Nhật Bản là lũ cướp biển "Oa khấu".
- Dân Ấn Độ là bọn "Tây Độc" tàn ác.
- Dân Tây Tạng toàn là tà giáo, sư hổ mang.
- Nhà Kim là lũ khốn nạn vô liêm sỉ (sự biến Tĩnh Khang là 1 nỗi nhục lớn của người Hán)
- Dân Mông Cổ, Mãn Châu ngu ngốc, bị người Hán lừa.
- Dân Bách Việt là lũ phiến quân nổi loạn.
- DÂN HÁN LÀ VÔ ĐÔI. Hào hiệp trượng nghĩa không ai bằng.

Những ai bảo vệ cho Kim Dung cứ lấy chi tiết trong truyện, tính cách nhân vật trong truyện ra để cãi, mà không biết đó là truyện của lão thì lão muốn chế thế nào cho ý đồ của mình mà chẳng được.

CapThoiVu nói...

tôi vửa coi phim Ipman 1 và 2, mặc dù rất thích diễn viên Chân Tử Đan, nhưng tôi thấy tởm lợm khi bộ phim cứ rêu rao hết Nhật Bản đến phương tây bắt nạt trung quốc, trung quốc là chính nghĩa là tử tế... Soi rọi trong giai đoạn hiện nay càng thấy tởm.

Nặc danh nói...

GN đưa ra bài lởm vãi lồn chẳng có niềm tự hào dân tộc gì cả, TQ nó cướp nước giết dân kia thì sao đấy là chính nghĩa à.

Đăng nhận xét

Lưu ý:
- Trong mục "Nhận xét với tư cách", đăng nhập bằng tài khoản Gmail của bạn(Chọn "Tài khoản Google"). Nếu ko bạn chọn "Ẩn danh".(Nên đăng nhập để có thể tự xóa nhận xét của mình và lần sau đỡ phải chọn).