Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám - Phần 3

 
Xem các phần trước ở đây:
Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám phần 1
Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám phần 2


Dù đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng Góc Nhìn vẫn giật mình trước phản ứng của Linh. Như thế, gần như chắc chắn Linh hoặc bạn bè của cô ả đã đánh đập gây nên những vết bầm tím trên mặt Long. Vấn đề nảy sinh bây giờ là nếu hỏi cô ả sẽ chối. Vậy phải làm cách nào để ả khai? Giao ả cho công an ư? Người khác thì có lẽ đã chọn phương án này, nhưng Góc Nhìn thì chắc chắn không. Góc Nhìn suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng anh chọn phương án… tung hỏa mù. Vẫn nhìn vào mắt Linh, anh nói: “Em cứ bình tĩnh. Thực ra hôm nay anh gặp em cũng chỉ vì muốn giúp em thôi. Nói thật với em, anh có mấy thằng bạn làm bên công an, bọn nó cho anh biết, bề ngoài công an giả vờ án binh bất động thế thôi, chứ thực ra bọn nó đang điều tra rao riết lắm.”

Linh tất nhiên đề phòng với những lời lẽ vừa rồi của Góc Nhìn. Cô ả chẳng còn lạ gì cái kiểu mớm cung của công an nữa. Biết đâu anh chàng này chẳng được bọn chúng phái đến để túm cổ cô? Linh chỉ nghĩ được đến vậy thôi, chứ ả chưa nghĩ phải đối phó bằng cách nào, bởi ả vốn là người sống hời hợt, lười suy nghĩ. Ả nói, cố giữ cho giọng được bình tĩnh: “Em có liên quan gì đến thằng bé ấy đâu, hôm nghe tin nó chết em cũng giật cả mình.”

Góc Nhìn bắt đầu cảm thấy khó nhằn: “Theo anh biết, thì em và bạn bè em đã nhiều lần đánh Long gây nên nhiều vết thâm trên mặt nó…”

Linh lại giật thót mình, cô ả ấp úng cắt ngang câu nói của Góc Nhìn: “Đúng là trước đây thỉnh thoảng bọn em có hay bắt nạt nó, nhưng từ lâu nay em không hề đụng đến nó. Em thề!!!...”

Thái độ lúng túng, sợ sệt đến thái quá của Linh làm Góc Nhìn khó hiểu. Bình thường, nếu ả sợ bị phát hiện chuyện mờ ám, ả sẽ lúng túng, nhưng chỉ ở mức độ vừa phải thôi, và ở mức độ đó, ả hoàn toàn có thể làm chủ cảm xúc để nó không biểu hiện ra ngoài mạnh mẽ đến như vậy. Thêm nữa, khi nghe Góc Nhìn nói anh đã biết chuyện Linh và bạn bè hay đánh đập Long, thì theo lẽ thường, ả phải hỏi làm sao anh lại biết. Đằng này ả thừa nhận ngay trước đây mình có đánh Long nhưng lại phủ nhận việc mình có liên quan đến cái chết của Long. Những biểu hiện đó của Linh khiến Góc Nhìn nghĩ rằng, hẳn phải còn một nguyên nhân gì đấy tác động rất mạnh đến tâm trí Linh khiến ả bị ám ảnh. Trong khi đang phân tích và suy nghĩ như vậy, một ý nghĩ bất chợt khởi lên trong đầu Góc Nhìn. Anh vẫn nhìn vào mắt Linh, nhưng thay vào ánh mắt kẻ cả như lúc đầu, là ánh mắt của sự cảm thông, chia sẻ. Anh nói như thể chính mình cũng đang run sợ: “Anh kể với em chuyện này em đừng cười anh nhé. Em có biết vì sao anh lại biết chuyện này không? Em thấy đấy, anh chả phải công an công iếc gì cả, cũng chả phải người ở đây. Sở dĩ anh biết chuyện này là do chính… hồn ma của Long kể với anh.”

Mặt Linh xám ngoét như con gà bị cắt tiết. Không ai tưởng tượng được một cô gái mạnh mẽ cá tính và hiện đại như Linh lại có những cung bậc cảm xúc này. Ả lúng búng: “Anh!... Anh đừng làm em sợ… em thề là từ hơn 1 tháng trước khi thằng bé chết, em không hề đánh nó...”

****************************************

IX/ Câu chuyện của Linh

Qua phần đầu của câu chuyện với lời kể của Quyết, hẳn bạn đọc đã biết rõ về hoàn cảnh cũng như tính cách của Linh. Vì vậy ở đây, xin không nhắc lại dài dòng nữa.

Một giờ sáng hôm ấy, một chiếc taxi đỗ trước ngõ 523 Hoàng Hoa Thám. Linh từ trên xe bước xuống. Vừa đi vừa tủm tỉm một mình, Linh đang nghĩ đến những hành động “chết cười” của Thảo, cô bạn gái mới quen được vài hôm. Số là chẳng hiểu sao “cắn” đến viên thứ 3 rồi mà Thảo vẫn còn bình chân như vại, ả vừa vuốt ngực vừa lặp đi lặp lại: “Không lên thuốc! Không lên thuốc!”. Thế nhưng “cắn” xong viên thứ 4, mắt Thảo trợn ngược lên, bọt mép sùi ra, chân tay giật đùng đùng như người động kinh. Ả lăn đùng xuống đất như một cây chuối khiến cả bọn tá hỏa vội vàng gọi cấp cứu.

“Đúng là đã ngu còn sĩ.” – Linh vừa lẩm bẩm vừa gài lại cúc ngực của chiếc áo chẳng rõ bung ra từ khi nào. Vì sự cố xảy ra với Thảo mà tối nay Linh cùng các bạn chẳng làm ăn được gì. Nửa viên thuốc đã “cắn” không có chỗ phát tiết giờ đây quay lại khủng bố cơ thể khiến cô nôn nao. Nếu như ở đây có chút nhạc, có lẽ Linh đã lắc lư nhún nhẩy để đẩy ra hết những cái bứt rứt khó chịu đang tràn ngập trong cơ thể rồi. Nhưng tiếc là giờ này phố Hoàng Hoa Thám lại quá yên tĩnh. Không khí yên tĩnh rõ ràng là không thể hợp với một kẻ đang có chất kích thích trong người như Linh được.

Tiếng động duy nhất phát ra giữa không gian lúc này là tiếng “cộp cộp” do chiếc guốc của Linh nện xuống đường, nghe cũng rất có cảm xúc. Giả sử ở đây có bạn đọc nào hay phải đi về muộn, mà nghe trên đường có tiếng guốc lộp cộp như vậy trong khi không thấy người xung quanh, thì chắc cũng vắt giò lên cổ mà chạy. Linh tuy đã quá quen thuộc với tiếng động và khung cảnh này, nhưng hôm nay cô cũng thấy rờn rợn. Có hai lý do khiến Linh cảm thấy sợ hơn mọi ngày. Thứ nhất là trong người cô đang có ma túy, có nghĩa là thần kinh của cô không thể ổn định như lúc bình thường. Thứ hai, là cách đây mấy hôm, thằng bé đánh giày vừa chết ở ngay khu nhà hoang cạnh nghĩa địa. Thành thử ra, bây giờ, hình ảnh thằng bé quắt queo hay lủi thủi đi về nghĩa địa lúc đêm khuya đôi khi khởi lên trong tâm trí, ám ảnh Linh. Nó còn sống thì không sao, nhưng giờ nó đã chết. Nghĩ đến hình ảnh thằng bé lang thang lúc còn sống trong khi nó đã chết thực sự khiến Linh lạnh gáy. Cô cố gạt bỏ những sự tưởng tượng đó ra khỏi đầu và bước nhanh hơn về hướng nhà mình.

“U… ư ợ!!!…”. Từ xa xa, tiếng động ấy vang lên thu hút sự chú ý của Linh. Nó nhanh chóng chuyển thành những tiếng “Ọe…” rõ ràng.

“Lại là thằng say rượu.” – Linh lẩm bẩm. Thằng say rượu mà Linh nhắc đến ở đây, tức là anh chàng Quyết mà chúng ta đều đã biết. Linh vốn cũng hay thức khuya, nên đôi lúc cô được chứng kiến cảnh Quyết nôn ọe trên đường về nhà. Quả đúng như vậy, đi thêm vài mét nữa, Linh có thể nhận thấy một bóng người đang ngồi xổm, cúi mặt dùng tay vuốt ngực ngay trước nghĩa địa. Linh định lờ đi, nhưng có một điểm khó hiểu khiến cô không rời mắt khỏi bóng người ấy được.

Đại khái, Linh vẫn đinh ninh người đang nôn ọe kia chính là “thằng say rượu”(tức Quyết). Tuy nhiên, khi khoảng cách giữa cô với “thằng say rượu” đủ gần để cô nhận thấy cái bóng đấy không khớp với những hình ảnh cô vẫn nghĩ về hắn thì cô giật mình. Một cảm giác sợ hãi và bất an dấy lên trong lòng Linh.

Cái bóng kia nhỏ hơn rất nhiều so với thân hình của “thằng say rượu”. Nó cũng nhỏ hơn so với những bạn đang ở tuổi vị thành niên hay những người trưởng thành khác. Suy luận một cách logic nhất, thì đấy là thân hình của một đứa trẻ!

Một đứa trẻ ở ngoài đường vào lúc 2 giờ đêm, lại ngồi ngay cạnh nghĩa địa!

Cho đến lúc này, thì nhân vật duy nhất phù hợp với những cái Linh đang thấy, là Long, thằng bé đánh giầy.

Nhưng thằng bé đánh giầy đã chết. Vậy ai đang ngồi nôn ọe ở kia? Đứa trẻ nào dám ra đường lúc này? Không những thế, lại còn ngồi trước nghĩa địa? Nếu có đứa trẻ can đảm như vậy, thì có ông bố bà mẹ nào lại để con mình ra đường giờ này không? Đừng nói chỉ là một đứa trẻ, mà ngay cả các cô cậu tuổi teen, cũng đừng hòng được ra đường giờ này. Tất nhiên, phải trừ những trường hợp như Linh. Những ý nghĩ ấy chồng chất trong đầu Linh khiến đôi chân cô bủn rủn.

Linh sợ bởi vì trong tất cả các câu hỏi, câu trả lời hợp lý nhất cô có thể nghĩ ra, đấy là bóng người nhỏ bé đang ngồi trước nghĩa địa kia chính là thằng bé đánh giầy. Lúc này, ý nghĩ duy nhất trong đầu Linh là phải bỏ chạy. Linh định quay đầu chạy ngược ra phía đường lớn, nhưng cô nhanh chóng nhận ra rằng nếu chạy về phía đấy, cô sẽ phải chạy sâu hơn vào bóng tối. Linh muốn chạy về phía nhà mình, bởi căn nhà chỉ còn cách cô khoảng chừng 20m nữa mà thôi, và trước nhà cô(tức là cách chỗ nghĩa địa, hay bóng đen khoảng 10m) có một ngọn đèn nhỏ vẫn còn phát sáng. Nhưng nếu chạy về nhà, cô sẽ phải chạy về hướng con ma kia, đó là điều cô không muốn chút nào.

Trong khoảng khắc Linh còn lưỡng lự thì bóng đen bất chợt ngẩng đầu lên, quay mặt nhìn về phía cô.

Thật khủng khiếp!!!

Bóng đen không hề có khuôn mặt. Dưới ánh sáng, tuy là mờ nhạt của ngọn đèn còn sót lại, Linh vẫn có thể nhận ra những đường nét chính của bóng đen. Mái tóc bù xù, đôi tai vểnh như tai khỉ, cái trán dô… đúng là của thằng bé đánh giầy. Thế nhưng, không hề có khuôn mặt. Ở những vị trí lẽ ra phải là mắt, mũi, mồm chỉ là một mặt phẳng trắng nhờ nhờ nổi bật lên giữa cả cơ thể đen xì xì đang ngồi thu lại thành một đống.

Linh sợ đến mức cứng họng. Đôi chân cô tê đi như kẻ bại liệt. Cô muốn chạy, nhưng chân cô đã không còn là của cô nữa rồi. Nó không hề nghe lệnh cô, nó vẫn đứng như bị đóng đinh xuống mặt đường nhựa.

Thằng bé đánh giầy từ từ đứng lên, vẫn không rời “mắt” khỏi Linh. Lúc này, cô có thể nhìn rõ cả cơ thể nó.
Lại một lần nữa Linh chết điếng người. Nỗi sợ hãi tăng thêm một bậc nữa trong lòng cô, đôi chân cô lại dính chặt hơn xuống mặt đường.

Đôi tay của thằng bé, khi nó ngồi chạm đất đã đành, khi nó đứng lên, đôi tay vẫn chạm đất. Điều đó có nghĩa là tay thằng bé dài quá mắt cá chân. Một điểm rùng rợn nữa, là ở vị trí của đôi bàn tay không hề có bàn tay nào cả, thay vào đó là 2 bàn chân. Ngược lại, dưới gót chân thằng bé, chỗ lẽ ra là đôi bàn chân, lại là đôi bàn tay. Trông thằng bé lúc này không khác gì một con rối bị lắp sai vị trí.

Con ma tiến về phía Linh theo cái cách mà xưa nay cô chưa được thấy bao giờ. Nó dùng đôi tay dài chạm đất như một đôi nạng, tì mạnh xuống mặt đường rồi đu người lên phía trước. Trông giống hệt người cụt chân di chuyển bằng nạng. Khi tiến đến khá gần Linh, bất chợt từ vị trí của cái mồm con ma, một vết rách xuất hiện, rồi một tiếng “ọc” vang lên, từ cái “mồm” đó, vô số cơm và thức ăn tuôn ra như xối.

Quá khiếp hãi, Linh ngất đi.

Sáng mai khi tỉnh lại, cũng như trường hợp của hàng ngàn người bị ngất đột ngột giữa đường khác, Linh thấy mình đang nằm trên giường. Đại khái cô được người quen cùng xóm phát hiện đang nằm sóng xoài giữa đường, họ gõ cửa gọi anh trai cô dậy và bế cô vào nhà.

Đã 1 tuần kể từ ngày xảy ra sự kiện trên. Trong khoảng thời gian này, hình ảnh của con ma thằng bé đánh giày lúc nào cũng ám ảnh trong tâm trí Linh khiến cô mất ăn mất ngủ. Linh rất muốn kể câu chuyện nói trên ra với một ai đó, nhưng cô lại sợ người ta cho cô là kẻ thần kinh. Nỗi ám ảnh đè nặng trong tâm trí khiến một kẻ lâu nay vốn lười suy nghĩ như Linh mệt mỏi. Cô từ chối tất cả những buổi chơi đêm với bạn bè, những cuộc chơi mà trước kia cô là kẻ nhiệt tình nhất. Một hôm, hai cô bạn thân của Linh quyết định điều tra xem việc gì xảy đến khiến cô thay đổi tính tình. Họ hẹn cô ở nhà và cả hai đến nhà cô ngay buổi tối hôm ấy. Sau khi thu xếp mọi thứ, họ bắt đầu chất vấn Linh về những thay đổi khác thường của cô trong thời gian gần đây. Linh mới đầu còn hơi lưỡng lự, nhưng sau cùng cô cho rằng đây là một dịp tốt để kể lại câu chuyện rùng rợn tối hôm ấy. Vậy là, bằng cái giọng run rẩy, Linh kể cho các bạn mình nghe lại những gì mà cô đã thấy.

Các bạn của Linh, để tỏ ra mình tôn trọng bạn, cố gắng ngồi im chăm chú lắng nghe. Tuy nhiên, sau khi nghe xong câu chuyện, họ tìm cách trấn an và thuyết phục cô rằng đấy chỉ là ảo giác do “kẹo” gây nên. Để Linh tin tưởng, họ lấy hết ví dụ này đến ví dụ khác, nào là anh A, cô B ở chỗ này chỗ nọ sau khi “ăn kẹo” mà không được “bay” thì thấy ảo giác ra sao?

Ban đầu, Linh còn nghi ngờ những lời an ủi của các bạn, nhưng sau khi 2 cô bạn khẳng định như đinh đóng cột với các ví dụ cụ thể sinh động, cô bắt đầu nghi ngờ những gì mình từng thấy. Cuối cùng, sau buổi nói chuyện, hầu như câu chuyện rùng rợn tối hôm ấy đã được gột rửa khỏi óc Linh, cô trở nên vui vẻ trở lại.

Tiễn các bạn ra về, Linh vừa đi vừa lẩm nhẩm hát theo giai điệu những bài hát bốc lửa đang phát ra từ phòng anh trai cô. Cô đã cảm thấy yêu đời trở lại. Vậy là những gì cô nhìn thấy trong đêm hôm ấy chỉ là ảo giác, có lẽ cái chết của thằng bé đánh giầy ám ảnh cô hơi nhiều. Nhưng không chỉ có cô, mà rất nhiều người khác cũng đã gặp phải những trường hợp tương tự. Vậy thì còn nghi ngờ gì nữa? Từ nay chỉ cần không “ăn kẹo” nếu không chắc chắn được “bay” thì mọi việc sẽ ổn.

Linh vào phòng tắm trút bỏ quần áo, nhắm mắt bật vòi hoa sen cho những tia nước mát lạnh phun vào người. Nước mát khiến cơ thể khoan khoái, Linh hé mắt với tay lấy chiếc lược để ở dưới chiếc gương, ngay trên chậu rửa mặt.

Bất chợt Linh giật mình, cô vớ vội chiếc khăn tắm bật cửa chạy ra khỏi nhà tắm.

Vừa chạy Linh vừa quấn chiếc khăn ngang người, cô đập thình thình vào cửa phòng anh trai cô, vừa đập vừa nhìn về phía nhà tắm như sợ có ai đuổi theo mình. Anh trai Linh ra mở cửa, hắn sững người khi thấy bộ dạng của cô: “Con này, mày bị thần kinh rồi hả.”

Linh thở dốc: “Trong phòng tắm có người!”.

Anh trai Linh giật mình, hắn không hỏi thêm câu nào nữa mà nhanh nhẹn quay vào phòng, rút từ gầm giường ra một thanh mã tấu dài ngoằng, chạy về phía nhà tắm. Linh chạy theo sau hắn.

Cửa nhà tắm vẫn mở thông thống, từ ngoài nhìn vào có thể thấy rõ mọi vị trí bên trong. Chỗ duy nhất để một người có thể nấp trong đó mà bên ngoài không thấy, đấy là phía sau chiếc bồn tắm hoặc ngay trong góc cánh cửa. Anh trai Linh đạp mạnh cánh cửa cho nó ép sát vào tường để chắc chắn rằng sau đó không có người, tiếp theo hắn chĩa thanh mã tấu về phía chiếc bồn tắm và nói to: “Con chó nào dám vào đây, đm mày ko biết bố mày là ai à, đm mày ra ngay đây thì bố tha cho!”

Không có tiếng trả lời, cũng chẳng có dấu hiệu gì cho thấy phía sau chiếc bồn tắm có người. Anh trai Linh giơ cao thanh mã tấu xông thẳng vào bồn tắm. Hắn định nếu có kẻ nào nhảy ra từ sau chiếc bồn, hắn sẽ xả ngay cho kẻ ấy một nhát.

Không có ai! Rõ ràng là nhà tắm không có người. Hắn quay ra ngoài nhìn Linh chờ một lời giải thích. Khuôn mặt Linh lúc này tái mét, cô khẳng định với hắn: “Rõ ràng là em nhìn thấy có bóng người. Em thề. Có khi nó chạy ra ngoài rồi.”

Anh trai Linh lấy thêm một chiếc gậy đưa cho Linh và 2 anh em sục sạo khắp căn nhà, họ đặc biệt xem kỹ dưới gầm giường hoặc những vị trí mà một người có thể lẩn trốn.

Vô ích, hoàn toàn không có một ai. Nếu mà có người, thì chắc hắn phải biết tàng hình.

Anh trai Linh bỗng cảm thấy mình… dở hơi. Hắn thấy thật ngớ ngẩn khi giữa đêm hôm tự nhiên cầm gậy, mã tấu đi khắp nhà như kẻ điên. Hắn quay sang gây sự với cô em gái: “Đm con lợn, mày mù mầu à, hay mày bị bọn nó đ… nhiều nên hóa điên rồi?!”

“Em thề mà, lúc nhìn trong gương, em thấy rõ ràng có bóng người, chứ nếu không, tự nhiên em chạy ra ngoài làm gì?” – Linh giải thích, cô vẫn còn chưa hết run sợ.

“Vậy nó đâu rồi, hay mày giấu nó trong l… mày hả con đĩ?” – Anh trai Linh sửng cồ với cô.

Tim Linh còn đập thình thịch vì sợ hãi, nhưng cô vẫn cảm thấy nóng mặt trước những lời mạt sát của anh trai mình, cô quạc lại: “Chửi cái máu l…, người ta có nhìn thấy thì mới nói, không thì đang tắm việc đéo gì phải chạy ra ngoài gọi ông”.

“Đm láo à!” – “Bốp!” - Một cái tát như trời giáng giáng khiến Linh tối tăm mặt mũi. Cô lấy tay che mặt và nhìn anh trai mình với ánh mắt căm thù. Tuy nhiên, biết hắn đang tức giận, vả lại hắn còn cầm dao trên tay, nếu hắn không kiềm chế được thì rất có thể gây sát thương cho cô. Nghĩ vậy Linh chỉ lẳng lặng bặm môi quay mặt bước với phòng với đôi mắt rơm rớm nước.

Sự thực là lúc với tay lấy chiếc lược trong nhà tắm, Linh có thấy một cái bóng đang chuyển động trong gương. Lúc đấy cô cho rằng có người trong phòng và vội vã chạy ra ngoài đề phòng tình huống xấu. Giờ đây bình tĩnh hơn, phân tích lại tình hình lúc ấy, Linh bất chợt nổi da gà.

Đúng là có một cái bóng, nhưng cái bóng này rất… vô lý. Vô lý ở chỗ, đèn trong nhà tắm cao sát trần phòng, vậy nếu một người để lại bóng dưới bóng đèn này, thì cái bóng này phải ở thấp, ít ra là thấp hơn bóng đèn. Thế nhưng cái bóng này lại rất cao, thậm chí còn đụng cả trần nhà. Hơn nữa, điều khiến Linh dựng tóc gáy là cái bóng này chỉ có hai chân!

Câu chuyện rùng rợn tối hôm nào lại ào ạt trở về xâm chiếm đầu óc Linh. Mồ hôi cô túa ra như tắm. Cô cố gạt bỏ những hình ảnh ấy ra khỏi đầu, thế nhưng càng cố, thì những hình ảnh ấy càng trở nên đáng sợ, kỳ bí hơn. Linh ra khóa chặt cửa phòng và với tay lấy chiếc điện thoại ở đầu giường. Gọi cho ai bây giờ? Nếu gọi, thì phải nói gì bây giờ? Linh có rất nhiều bạn, tuy nhiên người thực sự có thể nói chuyện được thì chỉ có 2 cô bạn vừa ra về. Hai cô bạn này tính tình chẳng khác Linh là bao, cũng sốc nổi hời hợt, sống đơn giản và chỉ nhìn thấy những cái trước mắt. Linh không muốn kể với bọn họ chuyện này. Vả lại giờ đây, cô cũng cho rằng mình trông gà hóa quốc. Chỉ có điều, hậu quả của sự nhìn nhầm ấy, là nỗi sợ hãi từ trước lại quay lại khủng bố cô. Lúc này, cô thực sự cần một người bạn có thể hiểu, thông cảm và chia sẻ với mình. Linh nghĩ đến những người bạn trai của cô. Cũng rất nhiều. Tuy nhiên, khi nhắc đến họ, chính Linh cũng nghĩ: “Mấy thằng đần độn, chẳng biết gì hơn ngoài mấy chuyện bay lắc, đụ đéo.”. Ôm nhau, hôn nhau, ngủ với nhau đấy, nhưng bảo Linh yêu họ thì không bao giờ. Cô không thể tìm thấy ở họ một điểm gì khiến cô có thể nhớ nhung, lưu luyến. Câu khẩu hiệu: “Trai tài chơi thuốc lắc, gái sắc hút tài mà” trở nên đúng với cô và nhóm bạn của cô một cách hoàn hảo. Tất cả ở bọn cô chỉ có vậy.

“Chỉ được mỗi lúc cởi truồng!” – Linh lẩm bẩm rồi ném chiếc điện thoại trở lại vị trí cũ. Cô rút từ giá sách ra mấy cuốn truyện tranh rồi nằm dài ra giường cố gắng đọc với hi vọng nội dung những cuốn truyện giúp cô quên đi được nỗi ám ảnh. Vốn ít đọc nên chỉ ít phút sau Linh đã chìm vào giấc ngủ.

Linh thức dậy bởi những tiếng lạch cạch phát ra từ phía cửa sổ. Trong cơn mơ màng, chưa ý thức được vấn đề, cô đã hoảng hồn khi thấy một bóng đen nhỏ thó bên ngoài lớp kính. Đôi tay bóng đen đang cố gắng cạy vào khe hở giữa hai cánh cửa phát ra những tiếng kêu lạch cạch. Quá sợ hãi, Linh lăn từ trên giường xuống đất. Cô cố bò ra phía cửa cho đến khi nghe được một giọng nói: “Liiiiinh ơiiii, mmm…mở cccc…ửa rrr…ra đđđ…đi!”. Giọng nói thầm thì, kéo dài và lạnh lẽo khiến cho bất cứ ai nghe được cũng phải dựng tóc gáy. Nó rất nhỏ, nhưng Linh có cảm giác nó còn rõ ràng hơn cả những bài nhạc sàn được phát ra từ những chiếc loa công suất lớn ở các vũ trường.

Như bị thôi miên, Linh từ từ đứng dậy tiến về phía cửa. Giọng nói vẫn phát ra đều đều: “Mmm…mở cccc…cửa rrr…a đđđ…đi!, Liiiiinh ơiiii…”. Linh vẫn ý thức được, vẫn nhìn thấy được, vẫn hiểu được nhưng cô không thể nào điều khiển được cơ thể mình. Cô tự động bước ra phía cửa như một cái máy được lập trình sẵn. Đến gần cửa sổ, hai tay Linh tự động rút chốt và đẩy cửa ra. Ngay lập tức, bóng đen biến mất và một luồng gió lạnh lẽo thốc vào nhà khiến căn phòng trở nên lạnh như mùa đông. Linh run rẩy, hoảng sợ đến cực độ nhưng cô không thể cử động theo ý mình. Người cô cứng đơ như một khúc củi, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mắt. Bất chợt Linh cảm thấy hai má lạnh buốt, như thể có một đôi tay làm bằng nước đá đang vuốt vào má cô vậy. Sau đấy, cái cổ cô từ từ chuyển động, nó khiến đầu cô quay sang bên phải và hơi cúi xuống. Lúc này, tầm mắt của Linh buộc phải nhìn vào khu nhà hoang cạnh nghĩa địa.

Linh đứng trong tư thế ấy khoảng 5 phút. Cô tự hỏi không biết cái sự việc kinh dị khủng khiếp này sẽ còn kéo dài bao lâu đây? Đúng lúc Linh tưởng mình không thể chịu nổi nữa, thì cô nhìn thấy có vật chuyển động trong dãy nhà hoang.

Chính xác, thì chuyển động mà Linh nhìn thấy ở căn phòng số ba kể từ ngoài vào. Tức là cách căn phòng cũ của thằng bé đánh giầy một phòng. Vật thể chuyển động về phía con đường. Lúc này, dưới ánh đèn mờ, Linh có thể nhận ra đấy là một bóng người. Di chuyển được một đoạn, bóng đen dừng lại. Đại khái, Linh chỉ có thể nhận ra lờ mờ hình dáng của bóng đen, biết nó đứng im hay chuyển động, chứ không thể nào biết rõ nó quay mặt về hướng nào, mặc quần áo ra sao, hoặc tệ hơn nữa là có mặc quần áo hay không?

Lúc này, một chút ánh sáng le lói phát ra từ căn phòng số ba ấy, rồi ánh sáng vụt tắt, và một bóng đen nữa xuất hiện, di chuyển về phía bóng đen kia.

“Lại thêm hai con ma nữa, có lẽ mình tới số rồi.” – Linh thầm nghĩ. Trong đầu cô đang tưởng tượng đến cảnh 2 bóng đen kia bay như Tôn Ngộ Không từ nghĩa địa lên đến cửa sổ phòng cô, sau đó bóp cổ cô hoặc treo cô lên trần nhà… Tuy nhiên, có vẻ như hai bóng đen không biết bay, bởi vì Linh thấy cả hai tiến ra rất nhanh, sau đó chúng lẩn vào bóng tối phía cuối con đường.

***********************************************


X/

“Sau đấy em ngất đi và không biết gì nữa cho đến sáng hôm sau.” – Linh nói, giọng vẫn còn run rẩy như thể câu chuyện rùng rợn ấy vừa mới xảy ra.

Linh dừng lại im lặng, ả đưa hai tay lên vuốt mặt. Góc Nhìn định nói một vài câu, nhưng sau cùng anh quyết định cũng im lặng và chỉ nhìn Linh bằng ánh mắt cảm thông nhất có thể. Linh ngẩng mặt lên, ả hơi lúng túng trước ánh mắt của Góc Nhìn. Ả đút vào miệng một miếng kem rồi nói tiếp: “Em cũng đã kể chuyện này với một vài người, nhưng ai cũng chỉ ậm ờ an ủi em thôi. Họ nhìn em như con điên ý. Cả anh nữa, anh đang thương hại em đấy à?”

“Không phải, cô bé ạ, anh là một kẻ rất khác người. Anh hoàn toàn tin vào câu chuyện của em. Anh đang đặt mình vào địa vị của em để xem nếu anh là em lúc đó, thì anh sẽ sợ đến mức nào?” – Góc Nhìn nói bằng thái độ cực kỳ chân thành khiến khuôn mặt Linh dãn ra đôi chút.

“Anh cũng đã nói rồi mà, không phải chỉ mình em gặp bóng ma của thằng bé đánh giầy đâu, còn nhiều người khác nữa, và họ đã phải nhờ đến sự giúp đỡ của anh. Em nghĩ sao, khi mà anh không những tin vào chuyện này, mà còn cố tìm cách tìm ra sự thực, tìm hiểu xem hồn ma muốn nói gì nữa. Theo em, nếu người khác nghe được những lời này của anh, họ có cho rằng anh là thằng điên không? Em điên, anh cũng điên, vậy tại sao chúng ta không bắt tay nhau để chứng minh cho phần còn lại của thế giới thấy rằng, họ mới là lũ điên”. – Góc Nhìn tiếp bằng giọng nói vừa cảm thông vừa hài hước khiến Linh bật cười. - “Nhưng mà, chuyện của em chưa hết phải không? Cho anh nghe nốt phần còn lại nhé.”

Linh cụp đôi mắt đẹp xuống và kể tiếp: “Hồi ấy em với thằng anh em đang giận nhau, nên em không muốn kể chuyện đấy cho nó nghe. Mấy hôm sau, em không dám ngủ ở nhà nữa mà đến nhà mấy con bạn ngủ nhờ. Được vài hôm như thế thì em buộc phải về nhà bởi vì mặt bố mẹ đứa nào cũng xị xuống như cái bơm ý. Ngủ ở nhà, hôm đầu thì không sao, nhưng vài hôm sau, cứ cách một ngày em lại nghe thấy có tiếng gọi tên mình đòi mở cửa. Em không còn bị nó nhập vào người bắt đứng dậy ra mở cửa như hôm đầu nữa, nhưng đúng thật là, em không thể nào chịu đựng nổi. Sau em vô tình phát hiện ra, những ngày có tiếng gọi, là vào thứ ba, năm, bảy trong tuần. Không chỉ có tiếng gọi đấy, mà thỉnh thoảng, em lại nghe có tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm, như thể có ai đang tắm trong đấy ý. Ban đầu, em tưởng thằng anh em, nhưng sang phòng thấy nó đang ngồi cày game, em sợ vãi cả linh hồn. Em gọi nó ra xem, nhưng lúc nó ra, thì lại chẳng thấy gì trong đó, thế là nó lại chửi em.”

“Cứ như thế mãi mà em cũng chịu được sao?” – Góc Nhìn chen ngang vào.

“Không, anh nghe em kể hết đã, thực ra, chuyện này, ngoài anh ra, em còn kể với một người nữa, và người ấy cũng tin em.”

“Ai vậy?” – Góc Nhìn tò mò.

“Đó là bà Hậu, bà thầy ở xóm em.” – Linh trả lời

“Ồ…” – Góc Nhìn thốt lên.

“Sao vậy, anh biết bà ấy à?”

“À không, em cứ kể nốt câu chuyện đi.”

Linh tiếp tục: “Vâng, bà Hậu làm thầy, nhưng bà ý bỏ nghề lâu rồi, giờ chỉ xem cho người trong xóm thôi. Em vốn chẳng ưa gì người làm thầy, nhưng bị như vậy một thời gian, em chẳng còn biết làm gì hơn là sang nhờ bà ấy giúp. Được cái, bà ấy rất nhiệt tình. Bà ấy cho em một lá bùa, rồi khuyên em nên thắp hương cho thằng bé đánh giầy. Vì xác thằng bé ấy chưa chôn nên phải thắp hương trước chỗ ở của nó , bà ý bảo em thắp hương ở ngay đoạn đường đi vào nghĩa địa ý. Em nhận lá bùa, nhưng việc thắp hương cho nó thì em không dám. Ban ngày thì không thắp được, còn ban đêm, thì có cho vàng em cũng không dám ra gần chỗ đấy nữa…”

Góc Nhìn thầm nghĩ: “Theo như lời Quyết nói, Trang hay đứng thắp hương trước nghĩa địa, còn Cường, anh trai Phương thì đốt vàng mã ở đấy. Những chuyện này có lẽ đều do bà Hậu xui. Nếu đúng như vậy, thì không chỉ có Linh, mà cả Trang và Cường cũng đều gặp ma.”

“… Em để lá bùa ngay dưới gối, thế nhưng mọi việc chẳng cải thiện được bao nhiêu. Em sang nói lại với bà Hậu, bà ấy cho em mượn một bức tượng phật nhỏ, bảo em để ở đầu giường. Em làm theo lời bà ấy thì đúng là từ đó trở đi ít còn gặp ma nữa, nhưng cũng không hết hẳn. Thỉnh thoảng vẫn có những đêm em nghe tiếng người gọi tên mình từ cửa sổ, tiếng gõ cửa, rồi tiếng than vãn yêu cầu mở cửa… Từ hồi đến giờ, cuộc sống của em căng thẳng như địa ngục. Thực sự là em không thể chịu nổi nữa rồi.” – Linh ngẩng mặt lên nhưng ả lại cúi xuống khi gặp ánh mắt như muốn ôm chầm lấy ả của Góc Nhìn.

Quả thực là khi nghe những lời trình bày của Linh, Góc Nhìn cảm thấy thương cô ả vô cùng. Anh không ngờ rằng khuôn mặt thiên thần kia đã phải chịu đựng những sự dày vò khủng khiếp trong thời gian dài đến vậy. Góc Nhìn thử đặt mình vào trong địa vị Linh và tự hỏi không biết nếu là anh, anh có thể chịu đựng được bao lâu? Rồi anh lại liên tưởng đến hoàn cảnh của Linh. Cô ả hư hỏng, mất dạy, côn đồ thật đấy, nhưng liệu đấy có phải là lỗi của ả? Sinh ra trong một gia đình bết bát như thế, thì bất cứ kẻ nào cũng có thể hư hỏng thậm chí còn hơn Linh gấp nhiều lần. Linh rất xinh đẹp, và lẽ ra với lợi thế đó, ả đã có thể làm được nhiều thứ hơn bây giờ nhiều. Ví dụ ả có thể cặp kè với nhiều đại gia, hoặc lợi dụng những gã nhà giầu để “đào mỏ”, khai thác vật chất từ phía họ… Nhưng Linh không làm vậy, ả chỉ đơn giản làm những gì ả thích. Về điểm này, ả khá giống Góc Nhìn.

Càng nghĩ, Góc Nhìn càng cảm thấy thương Linh hơn. Lúc này, nhìn Linh ko còn là cô bé ăn chơi đua đòi, mất dạy, phởn như anh vẫn nghĩ, mà là một cô bé yếu đuối đang thực sự cần được che chở. Nếu anh là người thân thiết của ả thì có lẽ anh đã ôm lấy người ả mà an ủi rồi.

Linh ngẩng mặt lên, Góc Nhìn hơi bất ngờ bởi vì đôi mắt ả đỏ hoe, rơm rớm nước. Anh vội tìm lời an ủi ả: “Em gái, em đừng buồn nữa, hôm nay anh gặp em cũng là vì muốn giúp em. Anh hứa sẽ giải quyết đến tận gốc rễ chuyện này giúp em. Một lời cuối cùng anh muốn nói với em là thế này: Hiện giờ em đã không còn cô đơn nữa.”

**********************************************************

XI/ Người trông nhà xác.

“Có phải xác thằng bé đánh giầy chết vì cảm lạnh hơn 2 tháng trước không?” – Người đàn ông vừa che tay trên chiếc bật lửa để châm điếu thuốc vừa hỏi. Quả thực ông ta phải rất giỏi mới có thể nói được trong khi miệng vẫn ngậm điếu thuốc.

“Vâng” – Góc Nhìn xác nhận.

“Vậy hai cậu là người nhà của thằng bé ấy hả?” – Ông ta phả ra hơi thuốc đầu tiên và hỏi một cách vui vẻ.

“À vâng, cũng có thể nói là như vậy.”

“Vậy hôm nay hai cậu đến làm thủ tục nhận xác à? Xác thằng bé ấy nằm ở đây từ hôm đến giờ không có ai đến nhận cả. Một thời gian nữa mà ko có thân nhân, là nó được hiến cho các trường đại học y để sinh viên thực tập đấy.”

Góc Nhìn bỗng thấy lúng túng. Anh trả lời: “Thực ra thì bọn cháu cũng chỉ là bạn của thằng bé ấy thôi, còn quê nó ở mãi Nam Định, bọn cháu cũng chưa đến bao giờ. Nói thật với chú, ngày xưa thằng bé còn sống, bọn cháu thấy cũng thương nó nên hay giúp đỡ nó. Giờ nó chết, người nhà nó không ai biết cả, chỉ mỗi hai đứa cháu đại khái là những người thân nhất của nó. Hôm nay, bọn cháu muốn đến xem tình hình của nó thế nào rồi, ai ngờ vẫn chưa có ai nhận.”

Người đàn ông thở dài: “Khổ thế đấy cậu ạ, mỗi người mỗi cảnh mà. Có những thằng xác chưa kịp đưa vào đây đã có người đến đón về, cũng có những người phải để trong này đến hàng nửa năm, cuối cùng thành xác vô chủ và hiến cho y học. Nhưng mà những người như thế, đâm ra lại có ích. Bây giờ cậu cứ thử nghĩ xem, sinh viên trường y mới ra trường, ai dám cho mổ, mà thực tập, không mổ trên xác chết thì chỉ có nước mang gà vịt ra mà mổ thôi.”

Đang gật gù trước những lý luận của chú người đàn ông, Góc Nhìn chợt chú ý đến một chiếc bát hương nhỏ đặt trên nóc chiếc tủ ở góc phòng bảo vệ. Chi tiết này làm anh cảm thấy tò mò thú vị. Anh lựa lời hỏi ông ta: “Chú làm ở đây lâu chưa?”

Ông ta xì một hơi thuốc ra từ mũi rồi mỉm cười trả lời: “Tôi làm cũng được năm, sáu năm rồi. Cái nghề này không phải ai cũng làm được đâu cậu ạ. Kiếm được người như tôi khó lắm.”

Góc Nhìn cười đãi bôi, đoạn anh hỏi nửa đùa nửa thật: “Thế, chú có tin có ma không ạ?”. – Thái độ của Góc Nhìn, có nghĩa là nếu người đàn ông này có phản ứng tốt thì nó là câu hỏi nghiêm túc, còn nếu ông ta phản ứng không hay, thì nó sẽ trở thành câu nói đùa.

“Ha, tin hay không à? Đối với tôi, thì không có chuyện tin. Bởi vì, ma quỷ với tôi là chuyện đương nhiên, giống như ngày nào cậu cũng nhìn thấy mặt trời vậy. Cậu có bao giờ hỏi là mình có tin mặt trời có thật hay không không? Tất nhiên là không rồi. Quan điểm của tôi đối với hồn ma cũng thế. Nó đương nhiên có thật.” – Ông ta nói với một thái độ bình thường nhất có thể, cứ như thể câu hỏi của Góc Nhìn không có một chút tác động gì đến ông ta vậy. Có lẽ ông ta đã nói đi nói lại những câu trên nhiều lần lắm rồi, bởi nghe chúng rất trơn tru và bóng bẩy. Cũng phải, một người trông nhà xác thường xuyên bị người khác chất vấn về chuyện ma quỷ là lẽ thường ở đời. Thái độ đó của ông ta khiến Góc Nhìn cảm thấy hào hứng. Anh cho rằng nói chuyện với người đàn ông này dễ dàng hơn anh tưởng ban đầu nhiều.

“Vậy ở trong nhà xác này thì sao hả chú? Chú thấy ma ở đây bao giờ chưa?” – Góc Nhìn hỏi bằng thái độ cực kỳ thân thiện và nhã nhặn. Anh cố gắng gây cảm tình cho ông ta ở mức cao nhất có thể, hi vọng ông ta không cảm thấy khó chịu hoặc cho anh là đồ dở hơi trước câu hỏi có phần trẻ con của anh.

Trái với thái độ thận trọng của Góc Nhìn, người đàn ông trả lời rất thoải mái, vẫn với kiểu nói như ông đã thuộc từ lâu: “Tôi thấy ma còn nhiều hơn số tháng tuổi của tôi nữa đấy. Tôi nói vậy cậu đừng nghĩ là tôi nói đùa. Các cậu là lớp thanh niên hiện đại, có khi các cậu cho rằng tôi mê tín. Nhưng tôi khuyên các cậu một câu như thế này, đừng có coi thường những chuyện kiểu như thế, mà có lúc hối hận không kịp đấy.”

Ông ta dừng lại dít một hơi thuốc dài rồi tiếp tục: “Nếu các cậu thích nghe, tôi sẽ kể cho các cậu một câu chuyện ít ma nhất mới xảy ra cách đây vài ngày.”

“Vâng! Vâng”. Cả Quyết lẫn Góc Nhìn trả lời với thái độ háo hức.

Thấy sự nhiệt tình trên khuôn mặt hai bạn, người đàn ông vui vẻ kể:
“Vừa cách đây mấy hôm thôi, có một con bé, sinh năm 90 vào đây đẻ. Vô phúc cho nhà nó là cái thai không xoay, vậy là đẻ ngược. Con người ta thì đầu ra trước để thở, nhưng đứa bé ở đây thì cái đầu ra sau cùng. Vậy là chưa kịp nhìn thấy ánh sáng, đứa bé đã chết ngạt, cái đầu nó tím tái lại. Theo mấy thằng bác sĩ ngu ở cái bệnh viện này, thì con bé cách 1, 2 năm gì đấy có phá thai một lần, hình như hậu quả của lần đó là đứa bé lần này phát triển không bình thường.
Biết được đứa bé chết từ trong lúc còn rặn đẻ, nhưng lúc nhìn vào cái khay đựng xác con mình, thấy rõ ràng nó cử động, con bé khóc rống lên, khăng khăng rằng con nó còn sống..., mấy thằng bác sỹ với mấy con y tá cũng nhìn thấy. Rõ ràng một đứa bé đã chết ngạt, cái đầu tím đen, vẫn cử động…”

Quyết rùng mình khi khi nghe những chi tiết này, Góc Nhìn cũng chột dạ. Người đàn ông dừng lại quan sát một cách thích thú vẻ mặt tò mò pha lẫn một chút sợ hãi của hai bạn lúc này. Đối với một người kể chuyện ma, thì giây phút thú vị nhất chính là lúc được ngắm nhìn người đối diện tò mò hoặc sợ hãi trước những tình tiết mình nêu ra.

“Nhưng bọn bác sỹ giải thích” – Ông ta tiếp - “Rằng cái xác cử động do sự điều khiển của trung khu thần kinh ở tủy sống, chứ còn bộ não, thì thiếu ô xi nên chết lâu rồi. Xác đứa bé được đưa vào đây, do chính tôi nhận.”

Cả Góc Nhìn lẫn Quyết thở phào như vừa trút được gánh nặng. Người đàn ông nở một nụ cười chiến thắng và kể tiếp: “Đêm đấy tôi vừa đi ăn đêm về, vào đến khuôn viên nhà xác, tự nhiên nghe thấy một tiếng rú. Tôi giật cả mình chạy vào xem có chuyện gì thì thấy bóng một đứa con gái chạy về phía khoa sản phụ. Thấy cửa nhà xác mở, tôi hoảng hồn vội lao vào thì thấy ngay ở cửa ra vào, là xác đứa bé đẻ ngược được đưa vào đây lúc chiều. Nó nằm lăn lóc như một mớ rẻ rách nhìn tội lắm. Hóa ra, mẹ tiên sư nhà nó, con bé đẻ ngược đinh ninh rằng con nó còn sống, thế nên nó cố tìm cách lẻn vào đây xem cho kỹ. Có lẽ lúc ôm cái thai tím ngắt trên tay, nó sợ quá đến nỗi đánh rơi cả đứa trẻ. Tôi bèn bế cái xác lên đặt vào đúng vị trí của nó. Xong xuôi, quay ra đến cửa rồi, thì, mẹ nó, đ. biết là từ đâu có tiếng cười con nít mà tôi nghe ra rõ ràng là từ chỗ cái xác đứa bé. Làm cái nghề trông nhà xác mấy năm nay rồi, thế mà tôi cũng giật thót cả mình.”

“Cũng có thể lúc đấy đang căng thẳng, nên chú nghe nhầm thì sao? Chuyện này chưa hẳn là chuyện ma.” – Góc Nhìn chen vào, rồi anh chợt cảm thấy hối hận vì sợ những câu anh vừa nói có thể làm ông ta không vui.

Tuy thế, người đàn ông không hề tỏ vè phật lòng với những câu nói của Góc Nhìn, ông ta vẫn vui vẻ: “Tôi cũng nghĩ thế, có thể lúc đấy tôi nhầm. Thế hai cậu có muốn nghe chuyện kể về người quen của các cậu không?”

Quyết không giấu nổi nỗi sợ hãi, còn Góc Nhìn thì tròn mắt: “Ý chú nói đến thằng bé đánh giầy ấy hả?”

Người đàn ông xác nhận: “Chuẩn luôn, ngay từ lúc xác thằng bé được đưa vào đây tôi đã biết là thằng bé này chưa thể siêu thoát. Y như rằng chỉ vài hôm sau là thấy ngay…”

Cả Quyết lẫn Góc Nhìn rùng mình. Câu chuyện của Quyết lẫn Linh lại hiện lên trong đầu Góc Nhìn. Còn Quyết, cho đến tận gần đây, những tiếng kêu ai oán của Long vẫn chưa từ bỏ cậu. Cả hai không nói gì mà im lặng nhìn người đàn ông.

“Hôm đấy là phiên tôi trực đêm. Trời mát nên tôi vác ghế ra ngồi trước cửa phòng bảo vệ. Chỗ kia kìa…” – Ông ta giơ tay trỏ đến khoảng sân nhỏ kế bên phòng bảo vệ. – “…Đang ngáp ngắn ngáp dài thì tự nhiên nghe tiếng loạt xoạt, trên cái cây kia kìa…” –Ông ta lại dừng lại chỉ tay vào cây gạo khá to ở mé bên phải căn phòng. – “…Ban đầu tôi nghĩ là chuột hoặc mèo hoang nên cũng không để ý lắm. Chỉ đến khi khó chịu vì nó cứ loạt xoạt liên tục, tôi mới nhặt viên gạch định lại gần ném đuổi nó đi. Tôi chạy lại phía dưới gốc cây và quan sát. Phía bên có ánh đèn chiếu vào thì không có gì, nên tôi nghĩ con chuột, hoặc mèo đó đang ở phía bên kia. Tôi nhìn kỹ và ngạc nhiên vì thấy rõ ràng trên cây là một con khỉ. Sở dĩ tôi cho đấy là con khỉ bởi vì nó đang treo vắt vẻo trên một tàng cây lớn bằng cánh tay dài của nó. Vậy là tôi nghĩ ngay đến việc bắt con khỉ này. Khi tôi đang định đi tìm người trợ giúp thì con khỉ truyền sang cành bên cạnh. Lúc này tôi mới rụng rời cả chân tay vì phát hiện ra đấy không phải là con khỉ…”

Người đàn ông dừng lại châm điếu thuốc mới và quan sát hai khuôn mặt đang căng ra vì tò mò của hai bạn trẻ. Ông ta cười nửa miệng và nói từng tiếng một: “Con khỉ đang leo trèo trên cây thực ra là bạn của các cậu!!!”

Cả Góc Nhìn lẫn Quyết giật thót mình. Dù từ lúc người đàn ông làm nghề trông nhà xác này nói với họ là sẽ kể cho họ nghe về chuyện của “người quen” thì ai cũng lờ mờ đoán được một phần nội dung, nhưng khi nghe chính miệng ông ta khẳng định như vậy, ai cũng cảm thấy rùng mình.

“Tôi nhầm nó là con khỉ bởi vì, ối cha mẹ ơi, hai cánh tay của nó là hai cái cẳng chân, còn chân thì lại là tay. Nhìn ghê không thể tả được. Nó treo mình trên cành cây và nhìn tôi chăm chú. Đúng là khuôn mặt của thằng bé đánh giầy, tôi không thể nhầm vào đâu được. Xin phép các cậu nhé, nhưng mà đúng là lúc đó tôi sợ đái cả ra quần. Tôi chạy vội vào phòng đóng cửa lại. Lấy mấy thẻ hương ra thắp và ngồi trong đó cho đến sáng. Nói đi cũng phải nói lại, chứ hôm đó mà là người khác thì có khi họ la toáng lên rồi.”

Những điều người đàn ông vừa nói khiến Góc Nhìn nghĩ ngay đến câu chuyện Linh kể cho anh. Có những sự trùng hợp rùng rợn khiến anh khó có thể phủ nhận chuyện của một trong hai người. Điều khiến anh phân vân bây giờ, là tại sao cậu bé đánh giầy lại hiện ra với hình dáng kỳ cục đến vậy?

***********************************************

XII/

Góc Nhìn vừa về đến cổng thì chuông điện thoại reo. Anh rút ra nhìn màn hình. Là số của Linh. Anh ngạc nhiên khi Linh gọi cho mình vào thời điểm này, tuy vậy anh vẫn nghe máy.

Giọng Linh run run: “Anh à?!”. Góc Nhìn cảm thấy lạ với kiểu xưng hô hình như là hơi quá thân mật của Linh. Anh trả lời bằng một câu hỏi quen thuộc: “Có việc gì vậy em?”. Linh cũng trả lời bằng một câu hỏi, vẫn cái giọng run run: “Tối anh qua nhà em được không?”. Góc Nhìn giật mình: “Có việc gì thế em?” – “Em sẽ giải thích sau, tối anh qua nhà em nhé, nhé, em năn nỉ đấy.” – “Được rồi, để anh thu xếp xem thế nào đã, có gì anh gọi lại cho em sau nhé.”. Linh còn năn nỉ thêm một lúc nữa, nhưng cuối cùng câu trả lời của Góc Nhìn cũng chỉ có vậy.

Thực ra thì Góc Nhìn cũng rất muốn đến nhà Linh, rất muốn nhìn lại khuôn mặt thiên thần cùng giọng nói ngọt ngào của cô ả. Thế nhưng trong tình huống đột ngột này, anh cho rằng câu trả lời anh vừa dành cho Linh có vẻ như là hợp lý nhất. Mặc dù thông tin từ Linh mới chỉ là muốn Góc Nhìn đến nhà ả vào tối nay, rất có thể là ả phát hiện được một thông tin nào đấy thú vị và muốn thông báo với Góc Nhìn, hoặc đơn giản hơn(mặc dù cũng khó xảy ra hơn), là ả muốn nhờ anh làm một việc gì đấy, sửa máy tính cho ả chẳng hạn, nhưng trong đầu Góc Nhìn đã nghĩ ra vô số tình huống trước lời đề nghị này. Trong số những tình huống anh tưởng tượng trong đầu, thì có đến 99% là cảnh… lên giường với Linh.

Cũng khó trách Góc Nhìn, bởi nếu lời mời kia đến từ một cô gái ngoan hiền thì anh đã nghĩ khác. Tiếc là lời mời lại đến từ Linh, một cô gái mà hẳn là cho đến bây giờ, bạn đọc đã quá rõ tính nết. Góc Nhìn chỉ là một người đàn ông bình thường, vì vậy anh khó lòng cưỡng nổi cái ý nghĩ được ôm ấp trong vòng tay một cô gái xinh đẹp và trẻ trung đến như vậy. Cũng có lúc Góc Nhìn nghĩ, biết đâu những chuyện Linh kể với anh chỉ là bịa đặt, thực ra ả chính là người đã giết cậu bé đánh giầy, và ả hẹn anh đến tối nay mục đính chính là cho anh một búa? Khả năng này khó xảy ra, nhưng không hẳn là không thể. Tuy nhiên, nó nhanh chóng bị đè bẹp dí dưới vô số hình ảnh sống động về tình dục, và đầu óc Góc Nhìn lại chìm ngập trong đó. Anh cắn môi dưới rồi nhếch mép lên, cười mỉm một nụ cười sở khanh nhất mà khuôn mặt anh có thể biểu hiện, rồi dắc xe vào nhà.

Buổi tối, Góc Nhìn đến sớm hơn so với giờ hẹn cả nửa tiếng, anh lượn một vài vòng xung quanh khu nghĩa địa trước khi gõ cửa nhà Linh. Linh ra mở cửa. Cô ả mặc một chiếc quần đùi đen khá ngắn cùng chiếc áo hai dây cũng màu đen mỏng khiến cho bộ ngực ả vốn đã trắng nhìn càng trắng hơn. Ả bảo Góc Nhìn dắc xe vào sau đó mời anh vào nhà.

“Anh ngồi đây nhá, đợi tí em đi pha cà phê.” – Linh nói và chỉ vào bộ sa lông đen trước chiếc tủ tường.

“Có mình em ở nhà thôi hả?” – Góc Nhìn hỏi. Câu hỏi này dường như không đến từ lý trí của anh.

“Vâng! Thằng anh em nó đi Sài Gòn thăm bạn từ sáng nay rồi.” – Nói rồi Linh quay lưng đi xuống nhà dưới để lại Góc Nhìn ngồi trên ghế với khuôn mặt nóng bừng. Anh với tay lấy điều khiển từ xa bật chiếc tivi trong tủ tường lên, nhưng đôi mắt anh không thể tập trung trước những hình ảnh trên tivi.

Linh bước ra với một tách cà phê bốc khói nghi ngút. Ả đặt trước mặt Góc Nhìn: “Anh uống tạm nhé.” Góc Nhìn hớp một ngụm cà phê, cúi mặt xuống hỏi Linh: “Em gọi anh đến đây có việc gì vậy?”

Linh mỉm cười: “Sao anh không nhìn vào mắt em mà nói như hôm trước ý?”.

Góc Nhìn ngẩng mặt lên và bắt gặp đôi mắt Linh đang nhìn mình. Anh lại cúi xuống. Anh sợ rằng nếu cứ để Linh nhìn vào mắt, cô ả sẽ đọc được những tư tưởng đen tối của anh mất.

Linh lại cười: “Cái cách anh nhìn em hôm trước khiến em rất ấn tượng, còn thái độ lúng túng của anh hôm nay làm em thấy anh thật dễ thương.”

Góc Nhìn càng lúng túng. Anh đã thực sự trở nên bị động. Linh vẫn quan sát Góc Nhìn, ả nói tiếp: “Đêm nay em ở nhà có một mình. Em sợ lắm. Anh thử tưởng tượng xem, đêm nay mà gặp ma, chắc em chết mất. Anh ở đây xem phim với em nhé.” – Vừa nói, Linh vừa nhìn Góc Nhìn với ánh mắt cầu khẩn.

“Nhưng… nhưng mà như thế này có tiện không em? Anh thì không sao, nhưng còn em thì…” – Góc Nhìn bối rối như gà mắc tóc.

“Không sao đâu, em lớn rồi mà. Có gì mà phải ngại hả anh, chỉ là ngồi xem phim thôi mà. Nếu anh buồn ngủ thì lên phòng anh trai em ngủ cũng được. Em chỉ cần trong nhà có người, không thì em sợ chết mất.” – Linh nói bằng cái giọng đáng thương như thể chưa bao giờ cô ả đáng thương đến thế.

Vậy là, Góc Nhìn gần như đã biết chắc ý của Linh khi kéo anh đến nhà ả đêm nay. Nếu thực sự ả cần có người trong nhà, thì lẽ nào ả không thể rủ được một cô bạn gái nào, hoặc cùng lắm là một trong số những gã bạn trai của ả? Góc Nhìn định hỏi Linh về điều này nhưng anh lại sợ ả sẽ giải thích rằng bọn họ không tin vào chuyện ma mãnh, hoặc tin vào câu chuyện của ả như anh, rằng ả tin tưởng anh bởi vì anh cũng đã tin tưởng ả. Thà giữ im lặng và coi như ả gọi mình đến đây vì ả thích mình còn hơn là hỏi ả để nhận được câu trả lời không như mong muốn. Vậy là Góc Nhìn quyết định giữ im lặng, anh chỉ cười nhẹ và gật đầu tỏ ý đồng tình.

Linh vui ra mặt trước thái độ của Góc Nhìn. Ả cười tươi rói và nói với anh: “Trưa nay em kiếm được mấy đĩa phim hay lắm, để bây giờ bọn mình xem nhé.”. Rồi ả đút vào trong đầu máy một đĩa DVD và lại ngồi cạnh Góc Nhìn. Lập tức, mùi hương con gái pha lẫn mùi thơm của xà bông ngầy ngậy đập vào mũi Góc Nhìn khiến anh ngay ngất. Trên màn hình là một bộ phim hành động khá hay của Mỹ, bình thường Góc Nhìn rất hào hứng xem, nhưng sẽ là một sự thử thách khó khăn nếu bắt anh kể lại nội dung bộ phim này vào đêm nay. Linh ngồi cạnh Góc Nhìn, cánh tay trần của ả chốc chốc lại đụng vào tay anh, những sợi lông măng mơn mởn cọ vào da thịt khiến anh rùng mình. Anh cảm thấy phần con của mình đang lấn át một cách dữ dội phần người. Những ý nghĩ đen tối tràn ngập khiến cái đầu anh như muốn nổ tung. Anh nhìn sang Linh, chẳng biết ả có tập trung theo dõi không, nhưng thỉnh thoảng ả lại cười lên khằng khặc trước những tình huống hài hước trên phim. Những lúc thấy ả cười, dù chẳng hiểu gì nhiều nhưng Góc Nhìn cũng cố gắng cười để Linh khỏi biết rằng thực ra anh có hiểu gì đâu.

Xem được khoảng nửa bộ phim, Linh co chân ngồi xếp bằng trên ghế. Lập tức, một phần đùi trắng muốt với làn da mát rượi của ả đè lên chân Góc Nhìn khiến anh run rẩy. Cảm nhận được điều đấy, Linh quay sang nhìn Góc Nhìn. Ánh mắt của ả có một cái gì đấy đáng yêu và gợi tình đến mức khó tả. Góc Nhìn vội quay mặt đi nơi khác, bởi anh sợ nếu cứ nhìn ả, anh sẽ không kiềm chế nổi mất. Bất chợt, Linh đặt tay mình vào tay Góc Nhìn, ả thỏ thẻ: “Em xinh không anh?”. Góc Nhìn cắn môi thật chặt, thật đau. Anh hi vọng cảm giác đau có thể giúp anh tự chủ thêm được phần nào. Vẫn nhìn ra phía khác, anh trả lời: “Ngay từ đầu anh đã chẳng nói là em rất xinh còn gì…”. Linh có vẻ hài lòng với câu trả lời, ả vòng tay ôm lấy cánh tay Góc Nhìn, xiết nhẹ vào người, nói tiếp: “Ngay từ ngày đầu gặp anh, em đã không thể nào quên được ánh mắt của anh. Nó làm cho em vừa sợ nhưng cũng có một cái gì đấy… em cũng chẳng biết phải nói thế nào nữa, như kiểu vừa tin tưởng và có cảm giác được che chở ý… Anh quay lại nhìn em đi, hay anh giận em cái gì?”. Ngực Linh áp nhẹ vào tay Góc Nhìn, giọng nói của ả ỏn ẻn và dễ thương đến mức anh không thể không quay đầu lại. Bắt gặp ánh mắt Linh đang nhìn mình đắm đuối, Góc Nhìn biết là anh đã thực sự đầu hàng…


**********************************************************

XIII/

“Tại sao anh không chịu hôn em? Anh ghê tởm lắm sao? Hay anh coi thường loại người như em?” – Linh ôm lấy Góc Nhìn, nàng vừa hỏi vừa dụi dụi đôi môi vào má hắn.

“Không phải! Anh không coi thường em, hay bất cứ ai cả.” – Góc Nhìn vừa trả lời vừa nhìn đăm đăm lên trần nhà.

“Vậy tại sao anh không hôn em? Anh đã lên giường với em, làm tình với em, thì hôn có nghĩa gì đâu?” – Nói đoạn Linh trườn hẳn người lên, nằm đè trên Góc Nhìn, nàng áp môi mình vào môi hắn.

Góc Nhìn ngoảnh mặt sang một bên tránh đôi môi của Linh, hắn trả lời: “Biết nói thế nào cho em hiểu bây giờ? Anh vốn là một thằng chỉ làm những gì mình thích. Đối với anh, cuộc đời này không có gì là chuẩn mực cả, nên anh cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Đại khái, những gì anh không thích, thì tốt nhất đừng ai bắt anh phải làm. Anh không hôn em, có thể vì em không phải là bạn gái của anh.”

Linh lăn nhẹ xuống giường, đôi mắt nàng hơi hoe hoe đỏ. “Vâng, anh nói đúng. Người nói yêu em thì nhiều, còn anh thì lại không như thế. Em biết là bây giờ nếu anh có nói yêu em, thì chính em cũng không tin, nhưng em lại muốn anh nói ra điều đấy. Kể cả anh nói yêu em mà em vẫn không nhận lời yêu anh, thì em vẫn muốn anh nói. Cái cảm giác đấy như…”.

“Như một người chiến thắng phải không?” – Góc Nhìn cắt lời Linh. – “Em đã quen với việc được các chàng trai săn đón và chiều chuộng mình, quen với những lời tỏ tình của họ, nên em cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng khi có một người không như thế.”

“Vâng, anh nói đúng. Mặc dù em không so sánh anh với những người bạn khác, nhưng em vẫn cảm thấy khó chịu.” – Linh tiếp lời.

Góc Nhìn trầm ngâm. Hắn nghĩ ko biết hắn là kẻ thứ bao nhiêu được nàng mời lên giường theo cách này? Hắn định không nói ra, nhưng cuối cùng hắn buột miệng, cười cười: “Trước anh, em đã hại đời bao nhiêu chàng trai theo kiểu này?”. Rồi hắn lại cảm thấy hối hận vì đã nói ra câu ấy, mặc dù nó chỉ là một câu hỏi nửa đùa nửa thực. Để tăng cảm giác đây chỉ là một câu nói đùa, hắn xoay người đưa tay véo nhẹ vào ngực Linh, rồi dụi mặt hôn vào cổ nàng.

Linh nhìn hắn trân trân, dường như nàng cảm thấy khó chịu với câu hỏi của hắn. Nhưng chỉ một lát, đôi mắt nàng lại dịu lại, nàng trả lời: “Anh nghĩ em tồi tệ đến vậy hả? Cũng phải, người như em, có ai nghĩ tốt đâu. Nhiều lúc, chính em còn cảm thấy mình dơ bẩn nữa là. Tất cả cũng là do em ngu thôi. Đôi khi nghĩ lại, em cũng không biết rồi cuộc đời mình sẽ trôi về đâu. Chả lẽ cứ thế này mãi? Cũng có lúc em muốn thay đổi mình, nhưng cứ bạn bè rủ đi chơi là em lại không kiềm chế nổi mình. Em hứa tuần sau mình sẽ khác, rồi hết tuần sau, em lại hứa tháng sau, tháng sau nữa, rồi năm sau… cuối cùng cho đến bây giờ, em vẫn chả có gì khác. Em căm ghét bản thân mình, nhưng cứ nghe có kẻ nào nói xấu về mình, là em tìm cách gây sự ngay. Nói nhiều, nhưng chung quy lại, cũng chỉ tại em ngu…”

Nghe Linh kể, hắn vừa thấy thương vừa thấy phục nàng. Kẻ khác, có thể đã đổ lỗi tại hoàn cảnh khách quan, tại bố mẹ, tại anh trai, tại môi trường xung quanh… nhưng Linh lại hoàn toàn nhận lỗi về phía mình. Nhìn thấy lỗi của người khác thì dễ, nhưng nhìn thấy lỗi của mình thì cực kỳ khó. Về điểm này, Góc Nhìn e rằng hắn không bằng Linh. Sự ngưỡng mộ mà hắn dành cho vẻ đẹp tuyệt vời về hình thức của nàng giờ được bổ trợ thêm bởi một nét đấy trong tâm hồn, cá tính của nàng. Hắn vòng tay qua ôm chặt lấy nàng, hôn vào má nàng và nói: “Anh xin lỗi, anh đùa vậy thôi, em đừng suy nghĩ làm gì.”

Linh cựa mình, nàng cũng quay nghiêng người đối mặt với hắn và vòng một tay ôm lấy hắn. Nàng nói: “Em mà biết suy nghĩ thì em đã không như bây giờ. Em mà biết suy nghĩ thì trong mắt anh, em ko phải là con bé vớ vẩn như bây giờ. Nói thực với anh, anh là người đầu tiên em mời lên giường, anh cũng là người đầu tiên nhìn em với ánh mắt ấy.”

Góc Nhìn giật mình, hắn thầm cảm ơn trời đất là trước đây, nàng đã không nhận ra ánh mắt xoi mói của hắn hắn. Hắn xiết chặt vòng tay hơn, một tay hắn vuốt ve mái tóc nàng, thủ thỉ: “Thôi, cũng muộn rồi, ngủ thôi em nhé. Mai chúng ta nói chuyện tiếp.” Rồi hắn nhắm mắt lại như thể muốn làm gương cho nàng.

“Vâng, thì ngủ, nhưng anh vẫn không chịu hôn em sao? Một nụ hôn nhẹ trước khi đi ngủ cũng không được à?”

“Cái gì đến rồi nó sẽ phải đến thôi em ạ, không trông chờ điều gì, thì sẽ không phải thất vọng vì điều gì…” – Nói rồi hắn hôn phớt vào môi nàng và nhắm mắt lại, nàng cũng nhắm mắt lại. Kim đồng hồ chầm chậm tiến về con số 12, một ngày mới sắp bắt đầu…

*******************************************************


XIV/

Góc Nhìn không ngủ được. Một phần vì lạ nhà, phần khác, hắn xúc động trước những sự việc vừa xảy ra. Hắn nhìn sang bên cạnh, Linh đã ngủ tự lúc nào. Bộ ngực trần của nàng đều đều lên xuống, đôi mắt nàng nhắm lại thật yên bình. Có lẽ nàng là thế, vô tư quá mức đến nỗi không biết chăm sóc, bảo vệ những giá trị của bản thân mình. Hắn cảm thấy tiếc cho nàng. Giá như nàng sinh ra trong một gia đình khác, hoàn cảnh khác, thì tốt biết bao. Nhưng lúc đấy, có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ có cơ hội như cơ hội hắn đang có trong tay.

Góc Nhìn trằn trọc. Hắn với tay qua chiếc ghế cạnh giường lấy chiếc điện thoại, mở khóa bàn phím cho màn hình sáng lên. Đã hơn 12 giờ sáng rồi. Ánh trăng chiếu qua chiếc rèm cửa sổ tạo nên những hình thù thật vui mắt. Hắn chợt nhớ đến lời bà Hậu. Trăng sáng như vậy, tức là sắp đến rằm rồi. Rằm tháng 7, là ngày xá tội vong nhân, ngày cúng cô hồn. Theo như truyền thuyết cổ của làng này, thì nếu ai đi qua nghĩa địa Hoàng Hoa Thám vào giờ tí, sẽ có thể nhìn thấy “cổng trời”. “Cổng trời là cái gì nhỉ? Nó có thật không?” – Góc Nhìn tự hỏi. Hắn mở chức năng “âm lịch” trong điện thoại ra và tra thử. Hôm nay đã là ngày 12 tháng 7 âm lịch rồi, vậy là còn 3 ngày nữa.

Vẫn không ngủ đươc, Góc Nhìn nhẹ nhàng đứng dậy, đi lại phía cửa sổ, vén rèm và nhìn về phía nghĩa địa. Khu nghĩa địa im phăng phắc, đến cả tiếng côn trùng dường như cũng không có. Ánh trăng mờ ảo tạo nên một lớp áo màu vàng lên những ngôi mộ, trông thật kỳ ảo. Bất chợt, mắt Góc Nhìn bị hút về góc bên trái của nghĩa địa. Bên đấy có vật gì đang chuyển động. Nhờ có ánh trăng, hắn nhận ra đấy là một người, cụ thể, là một cô gái. Góc Nhìn cố gắng nhìn kỹ hơn. Cô gái này đang đứng thẳng ngay trước khu nhà hoang, hai tay đang chắp trước ngực thì phải. Cô ta mặc chiếc quần tối màu và chiếc áo màu trắng.

Bộ đồng phục học sinh!

“Vậy đây chắc là Trang rồi.” – Góc Nhìn lẩm bẩm. Đúng như Quyết từng kể, có lẽ Trang đang thắp hương trước nghĩa địa. Góc Nhìn quan sát Trang, cô ả đứng yên lặng như vậy một hồi lâu. Bất chợt Trang chuyển động, ả lùi về phía sau. Ban đầu, Góc Nhìn cho rằng có lẽ ả đã xong việc và chuẩn bị về. Thế nhưng, chỉ lát sau hắn đã nhận ra mình nhầm. Thái độ của Trang, là thái độ giật mình và sợ sệt một cách rõ rệt. Ả nhảy lùi về phía sau chứ không phải chủ động bước lùi về. Đi lùi được vài bước, Trang quay hẳn đầu lại và chạy một mạch vào con ngõ phía đối diện nghĩa địa với tốc độ phi thường. Góc Nhìn hơi hoảng, hắn không hiểu điều gì đã khiến Trang hoảng sợ đến như vậy? Không lẽ có việc gì xảy ra với ả? Hắn căng mắt cố quan sát khắp nơi, nhưng rõ ràng là không có gì. Hắn đành mở nhẹ cánh cửa, ghé sát đầu vào song cửa và nhìn thật kỹ. Trang nhảy giật lùi trong lúc đang đứng đối mặt với nghĩa địa. Vậy có lẽ nếu có cái gì làm cho ả hoảng sợ, thì nó phải đến từ nghĩa địa.

Vẫn không thấy gì. Đúng lúc Góc Nhìn định đóng cửa kéo rèm lại, thì một chuyển động nhỏ từ phía khu nhà hoang khiến đôi mắt hắn chú ý. Đúng là có chuyển động rồi, lúc đầu không rõ ràng, nhưng càng ngày Góc Nhìn càng rõ hơn. Đấy là bóng một người, đang di chuyển hết sức từ tốn từ phía khu nhà hoang ra đến đường cái.

Góc Nhìn căng mắt, đồng tử hắn mở ra hết cỡ, cố quan sát thật kỹ người vừa bước ra từ nghĩa địa. Và khi khoảng cách đủ gần để hắn lờ mờ nhận ra bóng người đấy là ai, thì Góc Nhìn giật bắn mình, mồ hôi túa ra như tắm.

Đó là một thanh niên nam giới cao, gầy, bước đi chậm rãi.

Đó cũng là một người Góc Nhìn biết.

Là Quyết!!!

Xem tiếp phần 4: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám phần 4
Loading related posts...

121 Comments:

vicostone nói...

boc tem, hix cho mai cuoi cung cung dc doc phan 3,kinh di hon xuc tich hon phan truoc,rat hay,hi vong som duoc doc phan tiep cam on bac Goc Nhin

Anonymous nói...

hay.the^`.ngày nào cũng vào mong mỏi anh Góc nhìn viết tiếp truyện.mong phần 4 sẽ ko phải chờ lâu như phần này :((

Anonymous nói...

Chuyen cua ban rat hay,minh` se don cho` phan 4 tiep theo cua ban. Cam on Goc Nhin

Anonymous nói...

hay

Anonymous nói...

nhanh len nhe bac GN doi mai moi co phan 4 nhung ngan qua .ko biet la bao nhieu phan day.may thang moi ra 1 phan thi doi lau qua

Anonymous nói...

Truyện hay lắm.Tác giả muốn xen vô 1 chút tình cảm để câu chuyện có vẻ thật hơn.Thiết nghĩ nếu lâm vào tình cảnh đó thì chắc hẳn ai cũng có những cảm giác và phần "con" này.Nhưng hơn nhau ở chỗ biết dùng cái đầu^_^

Anonymous nói...

Truyện hay quá thanks anh góc Nhìn nhiều nhé :D

Anonymous nói...

sao bac ko cho*i luon con kia di. nhu* the no de nghi goc nhin la` BD lam =]]

Anonymous nói...

em de danh chua doc. doc som lai cang sot ruot phan 4 hon

Anonymous nói...

rat hay ,,

Anonymous nói...

ko con tu nao de dien ta hon ngoai tu tuyet voi...

Anonymous nói...

raT" tuyEt^.....trUyEn^. vUa` lam ` thay' cam gjac' s0. vua` thay' hoJ^ dam^:)cAm? 0n* g0'c nhjn`:D

Anonymous nói...

Hay...... Thx GN :)

Anonymous nói...

Gần 1 tháng chờ đợi mới dc coi phần 3 hihxi .Rất hay ko bít phần 4 có phải chờ lâu ko nữa...phân 3 này thấy anh góc nhìn sướng ghê nha hihi

Anonymous nói...

cho pha`n kE^t' luon dj a oi. Da`i qua' lAi tha`nh lan man. Ca^u truye^n cag` ngay` cag` lan man vA` k cO y nghja~ ji` dac bjE^t

Anonymous nói...

hay day' bac', co gang lam nhanh f4 nhe'

ducpro89 nói...

công nhận là chờ lâu vật mới đc xem p3.......cứ tưởng bh` là xong rồi ai ngờ lại phải chờ tiếp :| bác làm thế này em cũng đến nản....p4 này có nhanh nhanh tý bác Gn ơiiiiiiiiiiiiiii.............

Anonymous nói...

nhất ông góc nhìn này rồi. Trúng độc đắc! :X

Anonymous nói...

hay qua mong la som dc doc phan 4

Anonymous nói...

tu` ho^m doc chuyen nay` xong di den' duong` hht tu nhien thay run run

Anonymous nói...

MINH THAY TRUYEN CUA GN HAY NHUNG PHAN DJEN TA TJNH CAM CUA GN HOI TAM THUONG QUA.VA HINH NHU CAU TRUYEN DANG NGAY CANG LAN MAN VJ NHJEU CHJ TJET NOI QUA DAJ.HI VONG PHAN 4 SE NHANH NHANH VA IT LAN MAN NHA!CAM ON BAN NHIU!

Five nói...

truyen cua Bac Gn hay that, em theo doi mai den gio thay hoi dai dong ti, va cho doi hoi lau lam cam giac khong con nhieu hugn thu nua, cang nhanh cang tot Bac GN nha', em mong rang f4 la fan ket lun nha ^.^, sna cho lam quen Bac Gn lun nha em ten Toan` o~ Tra Vinh, nick chat thanhthoat_tv rat vui neu duoc chat voi Bac GN day !!!

Anonymous nói...

Gn ah.co be linh moi 16tuoi,to' xep cau vao toi...xam pham than the tre chua vi thanh nien.hon nua,neu to' la ban gai cau to' se chang bao gio tha thu cho cau.

Anonymous nói...

Giá như chuyện làm tình của GN được tường thuật trực tiếp thì cau chuyện sẽ hay hơn

Anonymous nói...

ngay nao cung doi cho` phan 4 ne,anh GN oi nhanh len dc hok?

Anonymous nói...

anh Gn oi em co the lam quen voi anh duoc ko?em ten la Huong .nha o ngo 310 Nghi tam .sdt cua em la : 01692902783 .Neu anh ranh chung minh di uong cafe noi chuyen nhe anh !

Anonymous nói...

@27: nick cua gn nay: budda.adt_95, pm vao nick do la gap duoc day

Anonymous nói...

ặc ặc...cái bọn này nhận xét đến là buồn cười...! Lại còn có người mời GN đi uống nước chứ...

Anonymous nói...

cac ban co thay goc nhin wa keo ko,day la cau chuyen co that zay ma goc nhin ko post hinh cua nhung hot girl trong truyen len cho bon minh cung chiem nguong.thiet la keo wa

Anonymous nói...

hjz. ai dan E dj te` hok? bjo la 12h48 phut. Nha ve sjnh ngay day thuj nhung hok mun dj dau nua! huuuuuuuuuu :((

Anonymous nói...

sao toi vao phan 3 ko xem duoc vay

Anonymous nói...

khi nao co phan tiep theo ha anh goc nhin

Anonymous nói...

giong nhu nhung cau chuyen ma khac thoi... chac tac gia dang vat oc suy nghi moi viet tiep duoc

Anonymous nói...

bac goc nhin oi nhanh nhanh viet tiep phan 4 cho tui em coi voi nha . phan 3 tui em doi lau wa ah . cam on bac goc nhin da cho chung em nhung cau truyen hay zay nha

Anonymous nói...

a GN oi sao ra fan 4lau the'?e cho` moi ca mat oy ma van chua thay ra la sao nhj?

Anonymous nói...

GN viet truyen chang hay lam vi hu cau nhieu qua.ma chi treu nguoi chu khong hai duoc nguoi ta

Anonymous nói...

cũng được có nét mới của những câu chuyện ma ở VN thôi đối với mảng này trên mạng nếu so ở VN là tương đối rồi

Anonymous nói...

dem mat ngu,doc truyen nay cang thay kho ngu hon...huhuhu...vai~...

Anonymous nói...

Truyện viết rất hay, nhưng cách để cho nhân vật tiếp cận vấn đề hơi giản đơn và dễ dàng quá khiến câu chuyện bớt hấp dẫn. tuy nhiên quả thực đây là 1 câu chuyện rất hấp dẫn. chờ đợi phần 4 và các phần tiếp theo...

Anonymous nói...

anh Góc nhìn ơi đăng nhanh lên đi nào, chờ lâu quá rùi...nguội mất ngon!

Anonymous nói...

ac ac sac ca nuoc mieng.................

Anonymous nói...

giống hunter x hunter. hiện giờ tác giả đang pí, chửa coá ziết đực choáp mứơi kekekeke

Anonymous nói...

A " Goc nhìn " ơi đăng bài mới lên đi e thèm ko chui dc rùi :|

Anonymous nói...

tac gia cu co tinh keo dai thoi gian the nhi?

Anonymous nói...

Lau vai hang

Anonymous nói...

hay lam.cu tim mai phan 4 ma k thay.
nhanh len bac nhe.do lau mat hung lam
phan nay bac GN suong the.em do o dau day?co that khong de em den.

Anonymous nói...

xem may cai nay xong co khi em Linh, Trang, Quyet, Phuong la ma thi bo me!!!!!!!!!

Anonymous nói...

em thich anh GN lam!anh dang nhanh phan 4 di!!!doi lau wa!

Anonymous nói...

sao ko doc dc phan 3 vay. click vao thi toan hien ra phan 2

Anonymous nói...

phan 4 lau vai

Anonymous nói...

good som load baj tjp len nhe tuj e mong lam do dang doc gjo chung kho chju wa

Thanh Tung nói...

lan dau tien vao trang web nay luon lo mot luc minh lick vao cau chuyen cua anh "goc nhin" luc nao ko biet.von di ko xa la voi nhung chuyen hon ma nhung chuyen anh viet lam toi phai chu y.ko biet no thuc toi dau nhung mong duoc doc phan tiep theo vao thoi gian som nhat.hy vong cau chuyen se con ly ky va kham pha hon nua.

Anonymous nói...

đọc hay quá,bao giờ mới có phần 4 đây :(

Anonymous nói...

zx

Anonymous nói...

cho hoi dia chi cu the cua nghia trang day o dau tren duong hoang hoa tham neu co anh thi dang len

quyquy nói...

truyện cũng được.nhưng anh Góc Nhìn hơi nâng cao bản thân ưa' đấy.cái j cũng có ja' của nó.làm j` có chuyện ngủ với gái dễ thế!hehe

Anonymous nói...

vai leu`

Anonymous nói...

anh góc nhìn vừa là nhà văn,nhà báo và là cả công an nữa...Đa tài thế thì lên với em Linh cũng đơn giản ý mà,híhí

Anonymous nói...

em dang o? trong hcm tet. nay` em ra hn, em phai? den' day dieu` tra thuc hu mi' dc. tet' nay` em mun' dc gap anh GN de? hoc hoi? kinh nghiem wa'. em so ma nhung thich' nhung truyen ma lam. mun' ngoi` noi' chuyen mi' ca? anh GN xem anh la` anh chang` sac' xao? den' dau ma` dan co cau' cung phai? ne?

Anonymous nói...

ua ! sao anh bao co p4 roi . dau ?

Anonymous nói...

không khéo em Linh là ma thì :U lại bem nhầm con ma :))

Anonymous nói...

bac goc nhin oi sao lau co phan 4 vay
em cho lau lam roi do

nha em o xa ưan net lam bac nhanh nhanh gium em cai nha

Anonymous nói...

ok tam coi la mot tac pham van hoc kinh di nhung can trau chuot hon nua vÌ cach dung tu

Anonymous nói...

bac goc nhin oi dang dum em phan 4 di em cho lau qua chiu ko noi roi ne

Anonymous nói...

bat ten Goc Nhin vi toi giao cau voi tre em

Anonymous nói...

Sao mãi chưa có phần 4 nhỉ

Anonymous nói...

vo vi

Anonymous nói...

Anh GN oi sao lau qua chua co P4 vay? Em dang mong moi tung ngay day

Anonymous nói...

Sướng như anh góc nhìn, ước j mình dc như anh ấy. đang nằm bên cạnh hàng mà vẫn còn quan tâm đến ma. phần 4, phần 4, phần 4. lâu quá lâu quá lâu qua. hay ko anh post clip với em linh lên 9xinh cho anh em xem cho đỡ thèm

I'm Quyen nói...

hoi hop qua', khi nao moi co phan 4 ha anh

em muon den nghia trang y 1 lan xem hien truong the nao
anh cho dia chi chi tiet dc hok

ca tan mat nhin thay cac nhan vat nua
to` mo` qua :D

TranQuang nói...

mấy bác cứ bình tĩnh, đây là chuyện có thật nên phải tìm hiểu đc thực hư thế nào rồi chọn câu từ mới viết đc típ chứ.........
hồi hộp chờ phần 4 quá

Anonymous nói...

oai toi cung hay nam mo vo van lam...........co lan hoi be toi mo la di den mot cai chua co bui tre to tuong o truoc cong .....cai chuyen nay toi nho lam vi sau do den nam lop 12 khj di xem boi thy dai hoc ..toi gjat mjnh vj mjnh den cai chua ma tu be da mothay............hjc...........ma hok bjet ma co that hay ko......
ba noi toi cung da thay ma day....va nhju nguoi nua....noi chung dua nao ma song ko co chut luog tam rui cung bj ma no doa cho mat hon thoi..............chuyen hay lam.thank bac nha......Em cung phai vjet 1 tap chuyen pot len moi dc.. neu em vjet thy vjet ve nhung gjac mo cua em .kaka..the co dc ko ak............

Anonymous nói...

Chúng tôi xin vô cùng thương tiếc báo tin: Trong khi đi điều tra thực tế để viết chuyện cho bà con, anh Bùi Góc Nhìn đã tử nạn do sa chân xuống 1 chiếc huyệt trong bãi tha ma Hoàng Hoa Thám, anh ko còn thể viết tiếp chuyện phục vụ bà con được nữa..........!

Anonymous nói...

cam on ban nhe. Truyen hay lam. bao gio moi co phan tiep theo vay?

Anonymous nói...

Mút chỉ xuyên thế kỷ ;;)

Anonymous nói...

Chắc sang năm 2011 mất

Anonymous nói...

Tao ghét thằng Góc Nhà này rồi đấy nhá...! Có post tiếp phần tiếp theo ko thì bảo nà

Anonymous nói...

sốt ruột ghê~~> câu chuyện rất hay nhưng liệu có phải vì mở nút thắt giải quyết vấn đề khó quá à anh??!! mong anh sớm post tiếp phần còn lại

Anonymous nói...

her her , baj tjep theo lau wa zj le len huj hop wa ^^

Anonymous nói...

lau qua 5 thag roi bac GN oi:(

Anonymous nói...

LAU CO PHAN TIEP THEO WA

ASDFADA nói...

TUI LEN NGHIA TRANG NGU ZUOT CO THAY CON MA NAO DAU .TOAJN CHUYHYEN VO VAN AY MA TIN LAM GI CHO KHO.

Anonymous nói...

Ôi dào.Ông góc nhìn cũng chém kinh.Làm gì có chuyện ngủ với gái dễ thế.hai là cái chuyện não chết từ lâu mà nhờ tủy sống vẫn hoạt động + cựa wạy.Phản đối nge.Bảo bác sai thì k0 nỡ.Mà bảo đúng thì hóa ra sách vở mềnh 6 năm vứt hết

Anonymous nói...

nói thật đọc chuyện của anh góc nhìn cực kỳ hay...có tính nhân văn cao...nếu nhập tâm thì chúng ta thấy mình như sống trong câu truyện đó vậy..anh góc nhìn post tiếp phần 4 đi nhé..e cũng mong phần 4 quá:D

Anonymous nói...

đọc bình luận của mọi người cười đau cả ruột...chắc hàng ngày admin góc nhìn đọc bình luận của mọi ng hoa mắt tróng mặt mà ngất mất....thôi thì mọi ng chém gió vừa thôi để anh góc nhìn post tiếp cho mọi ng coi nhá

Anonymous nói...

cho minh hoi rot cuoc cau chuyen nay la co that hay chi la hu cau thoi???????

Anonymous nói...

bao giờ mới có phần kết đấy bạn, truyện hay quá mà mãi ko được kết thúc

Anonymous nói...

choi hoi HOang Hoa Tham co nghia trang ahz.sao toi k0 bit nhy????

Anonymous nói...

bao h có phần 4 hả a, tr of a rất hay :D

Anonymous nói...

chaj doi cai phan 4 ra chac tui gia mat roi qua ^^

Anonymous nói...

hay thiệt,thanks Góc Nhìn 1 cái nhé,hi vọng nhanh có phần 4 cho ae đọc tiếp thỏa niềm đam mê ^^

Anonymous nói...

Góc Nhìn viết tiếp phần 4 di. năn nỉ mà

Anonymous nói...

Đợi lâu quá truyện nhạt rồi. Thôi đừng viết tiếp nữa.

Anonymous nói...

hay qua nhung rat tiec la chua co phan 4 mong anh goc nhin viet mau mau phan 4 bost len cho tui em thuong thuc nha anh viet truyen hay lam good lam

Anonymous nói...

Anh Gn ơi post nốt phần cuối đi, chờ lâu quá :(

Anonymous nói...

Chắc ông tác giả đang bí ý rồi =))

xiprak@gmail.com nói...

bao jo anh ra phan 4 vay bon em muon doc wua

Anonymous nói...

từ tháng 10/2009 rồi mà sao lâu quá vậy GN ơi!bao giờ có truyện để đọc tiếp đây?

Anonymous nói...

Anh góc nhìn chắc die rồi quá :| chả thấy viết tiếp truyện j`

Anonymous nói...

Thag GN nay tao doi truyen may tu nam ngoai toi h roi day

Anonymous nói...

truyen hay day, biet dung canh? , pha it chuyen tinh cam? lan~ hoi hop , cau truyen song dong co' that. , nhung co 1 dieu la co nhung cho hoi sao lang~

Anonymous nói...

lai con co cu bao truyen mang tinh' nhan van nua chu'....co bo con bao truyen co that...ui troi....chac ong goc nhin nay ngu voi em kia van chua tinh don dau

Anonymous nói...

Pha^n` tie^p bao h ra the o^ng " Goc' nhin` " oi

Anonymous nói...

anh GN ui sao ma phan 4 lau ra vay anh ??lai ban ron "cham soc"
GF a

Anonymous nói...

nhanh nhanh len bac goc nhin oi! doi lau qua rui day!

lillendy909 nói...

gần 6 tháng rầu đếy...bác Góc Nhìn ơi bác làm ơn up lẹ lẹ đi k kon đập đầu zào gối tự tử đêý

Anonymous nói...

lau qua di...doi mai~ ma` chang thay up len gi ca...ma` ko biet tiep theo bac' se~ xu ly'em Linh the nao` nhey?:))...phan` nay`la` em thay bac suong nhat day':))

Anonymous nói...

phan 4 lau vay anh oi
cho mai ma chang thay dau ah`

Anonymous nói...

bac goc nhin khong the sang tac tiep mong cac ban thong cam nhe

Anonymous nói...

nua nam roi ma chua thay, sao vay GN? sao kong thay tra loi moi nguoi vay?

Anonymous nói...

đăng đi tiếp góc nhìn!! đang hay mà!!! đợi lâu quá rồi!! cổ của tui dài gấp 2 cổ con cò rùi nè!!

Anonymous nói...

taj sao k tjm thay fan 4 nhj~...........

Anonymous nói...

thank Goc nhin. chuyen cua anh doc rat loi cuon. nhung co 1 va tinh tiet xem ra o logic lam, vi du nhu la doan ong gac cong nha xac ke lai nhung chuyen ma thi nghe no o ra lam sao ca .

Anonymous nói...

bao gio` moi co phan 4 day :-?? hay ko post nữa thì nói m.n biết đi

Anonymous nói...

Chỉ còn 3 ngày nữa là ngày Cực Âm, ngày vong linh ngày 15 tháng 7. Bất cứ ai đi qua cánh Cổng Địa Ngục bước qua đó sẽ vào thế giới của Vong Linh, 1 ngày trong đó là 1 năm ở Dương Gian. Góc Nhìn đã đi và đó để tìm sự thật...Chúng ta sẽ được biết sự thật vào rằm tháng 7 năm nay...

Anonymous nói...

sao mai ko thay phan 4 vay bac goc nhin oi

Anonymous nói...

sao mai~ van~ chua dang phan` 4 ka`. hay thang cha GN nay` bj' roi`. cho` tu` luc' vua` ra phan` 3 toi' jo`. met moi wa' roi` nha! co' dang p.4 hay ko thj` noi me dj...

Anonymous nói...

đợi mãi có được đọc phần 4 đâu chư.ai biết phần 4 ntn thi pm cho minh nhe

Anonymous nói...

thua anh Gn em doi. truyen. nai` lau lam' roi` :( tam` 7 thag' roi` day' anh co' lam` nhanh dy cho moi. ng` doc. chu' lau qua'

Anonymous nói...

hic, sao lâu thế nhỉ.chờ mãi mà ko thấy có tiếp phần 4 à. bác GN ơi..........mau lên chứ

samj nói...

vẫn chưa có phần 4 hả anh???????? a làm nhanh lên nha e đang hồi hộp chờ đó.

Đăng nhận xét

Lưu ý:
- Trong mục "Nhận xét với tư cách", đăng nhập bằng tài khoản Gmail của bạn(Chọn "Tài khoản Google"). Nếu ko bạn chọn "Ẩn danh".(Nên đăng nhập để có thể tự xóa nhận xét của mình và lần sau đỡ phải chọn).