Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám phần 2

Xem phần 1 ở đây: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám.

VI/ Góc Nhìn

Góc Nhìn vừa dọn dẹp lại căn phòng siêu bề bộn của mình vừa lẩm bẩm: “Mình là vua bẩn, cấm có sai.”

Sau khi dọn dẹp, căn phòng sạch sẽ và thoáng đãng lên rất nhiều. Góc Nhìn tự hào đứng nhìn “thành quả” mình vừa đạt được, anh nở một nụ cười mãn nguyện và nói thành tiếng: “Có mỗi thế là sạch mà lâu nay mình không chịu làm, công nhận mình lười thật.” Rồi anh với tay lấy chiếc điện thoại, chọn một số trên danh bạ rồi bấm phím “call”. Bên kia là giọng một chàng thanh niên: “A lô, anh Góc Nhìn phải không ạ?”

“Đúng rồi, chào bạn, như đã hứa, hôm nay mình gọi lại cho bạn đây. Thế nào, bạn có thể thu xếp để chiều nay chúng ta gặp nhau được không nhỉ?”

“Vâng, vậy thì hẹn anh ở quán cà phê nào gần Cầu Giấy cho tiện ạ”

“Bạn không cần phải cả nể thế đâu. Mình đang rất muốn đến quan sát xem khu nghĩa địa ấy thế nào, và cũng không cần phải cà phê đâu. Nếu gần đấy có quán trà đá nào, thì chúng ta gặp nhau ở đấy cho dễ nói chuyện nhé.”

“Vâng, vậy hẹn anh 3 giờ chiều nay được không ạ?”

****************************************************

Hai giờ rưỡi chiều, Góc Nhìn đã có mặt tại khu nghĩa địa Hoàng Hoa Thám. Anh đi một vòng xung quanh quan sát mọi thứ. Khu nghĩa địa này không bé như anh tưởng. Trái lại, nó khá rộng lớn. Tuy nhiên, cách tổ chức, sắp xếp thì không được ngăn nắp và không đồng nhất khiến người ta có cảm giác nó bé hơn thực tế. Các ngôi mộ nằm rải rác lộn xộn, có cả ngôi nằm ngay sát bên đường và có những ngôi nằm rất cao trong khi nhiều ngôi khác ở rất thấp. Dãy nhà hoang nằm ngay sát bên phải nghĩa địa. Nói là nằm sát, nhưng thực ra nó được ngăn cách với nghĩa địa bởi những lùm cây rậm rạp. Thật khó nếu muốn đi thẳng từ nghĩa địa sang dãy nhà hoang.

Sau khi quan sát một lượt, Góc Nhìn chọn một quán trà đá gần nghĩa địa rồi gọi một cốc nước và ngồi xuống đợi chàng thanh niên. Đến gần 3 giờ, anh gọi điện cho cậu ta thông báo vị trí của mình và bảo cậu ta khi nào ra thì đến đó. Chỉ 5 phút sau, một chàng thanh niên cao, gầy với khuôn mặt tiều tụy, mệt mỏi bước ra từ con ngõ nhỏ bên phải khu nhà hoang. Anh ta nhìn Góc Nhìn nhưng vẫn rút điện thoại bấm số. Chuông điện thoại của Góc Nhìn reo vang. Anh giơ tay với chàng thanh niên nọ. Cậu ta cười và tiến lại phía anh.

“Anh Góc Nhìn phải không ạ? Rất hân hạnh được gặp anh.”

Sau đó hai người nói chuyện xã giao và làm quen với nhau. Quyết là một người khá thân thiện cởi mở, tuy nhiên, cách dùng từ ngữ của anh ta có vẻ hơi cũ và cách xử lý tình huống khá chậm chạp.Theo nhận xét của Góc Nhìn, thì anh ta già hơn so với cái tuổi 24 của mình.

“Như trước đây em đã nói đại khái với anh trong điện thoại, em mời anh đến đây hi vọng anh giúp em giải quyết những chuyện rùng rợn mà em gặp phải trong thời gian gần đây.” – Quyết mở đầu bằng lý do cuộc gặp gỡ.

“Khoan đã, tại sao cậu lại quyết định chọn mình nhỉ? Mình nghĩ khi gặp những chuyện như thế, người ta thường nghĩ đến một ông thầy cúng trước tiên chứ?”

“Vâng, anh nói đúng. Em và gia đình em chưa tin vào ma quỷ bao giờ. Tuy nhiên, em cũng đi xem bói một lần rồi, tại nhà một bà thầy rất nổi tiếng ở Nam Định. Thú thực với anh, là cái không khí trong căn nhà của bà ta khiến em sợ. Từ đó đến giờ, em không bao giờ có ý nghĩ quay lại những chỗ như vậy một lần nữa.
Hôm trước em có vào 9Xinh.com và tình cờ đọc được tác phẩm “Oan hồn trong xóm trọ” của anh, lúc đó mới post được 3 phần. Em có cảm giác anh là người em có thể nhờ cậy được.
Không ai tin vào những gì em kể cả, nhưng em nghĩ anh sẽ khác. Khi đọc hết phần 4, những giải thích trong phần đấy về hồn ma khiến em không thể không tin. Em nghĩ rằng, thật khó có cách giải thích nào hợp lý hơn. Đến lúc này, em có thể khẳng định anh đúng là người em cần tìm.”

“Chà, cảm ơn cậu đã tin tưởng. Thực sự cậu làm tôi thấy ngượng đấy. Nhưng thôi, để không phụ lòng tin tưởng của cậu, chúng ta sẽ bắt đầu vào câu chuyện nhé, đồng ý không? Trước tiên, tôi muốn cậu kể lại một cách chi tiết toàn bộ câu chuyện của cậu. Hôm trước, nghe cậu nói qua loa qua điện thoại, tôi vẫn chưa hiểu hết vấn đề”.

Quyết kể lại toàn bộ câu chuyện của mình. Đến đây, hẳn bạn đọc đã có thể đoán ra Quyết chính là anh chàng đóng vai chính trong phần một câu chuyện này. Quyết chậm rãi kể cho Góc Nhìn nghe mọi chuyện từ lúc cậu bắt đầu quen Long cho đến cái đêm cậu nghe thấy tiếng Long gọi mình và kêu chết oan ức.

“…Rất nhiều đêm sau đó, thỉnh thoảng em lại nghe thấy tiếng Long gọi mình, rồi những tiếng ai oán kêu oan khiến em phát điên. Em nghĩ nếu chuyển đi nơi khác có thể sẽ không nghe tiếng Long nữa. Vậy là em sang nhà bạn ngủ, rồi về quê hẳn 1 tuần. Nhưng vô ích, dù em ở đâu, vẫn nghe thấy tiếng Long kêu oan như thường.”

Quyết hướng đôi mắt thâm quầng mệt mỏi nhìn về phía nghĩa địa. Cậu đang cố nhớ lại quãng thời gian vừa qua.

“Em đã suy nghĩ rất nhiều. Muốn không suy nghĩ cũng không được anh ạ. Tiếng gọi của Long lúc nào cũng ám ảnh em làm cho em không lúc nào được yên. Em nghĩ đi nghĩ lại. Theo em thấy, thì Long chết, dấu hiệu đúng là do cảm lạnh. Mọi người ai cũng nói thế. Đến khi công an đến khám nghiệm tử thi, họ cũng nói thế. Sau khi bắt đầu nghe tiếng Long kêu oan trong đêm tối, em đã tìm cách liên hệ lại với bên công an, hỏi kỹ. Họ khẳng định chắc chắn Long chết vì cảm lạnh. Mặc dù trên mặt Long có một số vết bầm tím, nhưng đấy chỉ là những vết thương nhẹ, không thể gây tử vong được.”

“Tôi cũng nghĩ thế, thực sự thì quá dễ để phân biệt một người chết do cảm lạnh hay chết do bị hành hung. Công an không thể nào nhầm lẫn trong trường hợp này được.” – Góc Nhìn nói đế vào.

“Vâng. Khi bắt gặp con Trang nhiều lần đứng thắp hương giữa đêm ở nghĩa địa, em cũng nghĩ đến khả năng nó có liên quan gì đó đến cái chết của Long. Nhưng nếu đúng như thế, thì cái chết của Long phải là do tác động của người khác chứ không phải cảm lạnh? Nếu thực sự Long chết không phải lý do tự nhiên, thì nguyên nhân thực sự gây nên cái chết của cậu bé là gì? Trong khi mọi chứng cứ đều dẫn đến khả năng thằng bé chết vì cảm lạnh.”

Góc Nhìn mân mê chòm râu theo thói quen: “Đấy là điều chúng ta phải tìm hiểu. Chắc chắn phải có uẩn khúc gì trong cái chết của thằng bé nên nó mới cố tìm cách hiện về kêu oan như thế. Trong những trường hợp này, theo kinh nghiệm của tôi, thì hồn ma không bao giờ nói dối. Cậu nghĩ sao về vai trò của con bé Linh? Liệu những vết bầm tím trên khuôn mặt Long có liên quan gì đến nó không? Tôi thấy rất có thể, bởi vì chính Linh và bạn bè là người đã từng gây ra những vết tương tự như vậy trên mặt Long trước đó.”

“Vâng! Em đã nghĩ như thế ngay khi em mới nhìn thấy xác Long. Nhưng câu chuyện em kể với anh vẫn chưa hết. Cái này có liên quan đến thằng Cường, anh trai của em Phương.
Một đêm về muộn, từ xa em đã thấy có ánh lửa thấp thoáng trước khu nghĩa địa. Không phải là đốm lửa mờ ảo của que hương đâu, mà là một ngọn lửa đang cháy sáng hẳn hoi. Cũng như lần trước, em nép vào sát tường của nhà dân bên đường tiến lại gần. Ánh sáng từ ngọn lửa phát ra rất rõ nên em dễ dàng nhận ra kẻ đang ngồi bên đống lửa chính là Cường. Nó đang dùng một que đũa cời những tờ giấy cho ngọn lửa cháy to hơn. Tay còn lại nó cũng cầm một xấp giấy. Em nhìn kỹ thì phát hiện ra đấy chính là một xấp vàng mã.”

“Cường đang hóa vàng trước dãy nhà hoang” – Quyết dừng lại nhấp một ngụm nước rồi nhìn vào mắt Góc Nhìn nói như thể cậu muốn làm cho Góc Nhìn phải sợ.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng Góc Nhìn. Anh nhắm mắt lại tưởng tượng đến cảnh Cường ngồi xổm trước dãy nhà hoang và đưa từng tờ tiền, vàng mã vào trong đống lửa. Đoạn anh nói: “Vậy thì rất có thể Cường cũng liên quan đến cái chết của Long, hoặc là hắn hối hận, hoặc là bị ám ảnh bởi vì trước kia đã đối xử không tốt với Long, như là không cho Phương mang cơm sang cho Long chẳng hạn.”

“Vâng, em cũng nghĩ thế. Thời gian gần đây, em ít khi phải nghe tiếng Long kêu oan, nhưng không vì thế mà em bớt căng thẳng hơn. Bởi vì, anh biết không, đêm nào em cũng mơ thấy một giấc mơ quái dị giống hệt nhau khiến em không thể nào ngủ được.”

“Giấc mơ giống hệt nhau?”

“Vâng, đêm nào cũng chỉ mỗi một giấc mơ đó. Nói đúng hơn là bất cứ khi nào chợp mắt, em lại thấy những hình ảnh đó.”

“Vậy thì chúng ta phải cẩn thận. Cậu biết không, tôi tin vào thông điệp của những giấc mơ hơn bất cứ một ông thầy bói nào. Bản thân tôi đã chiêm nghiệm vô số tình huống và đúc kết lại rằng, “lời” của giấc mơ luôn đúng.

Tôi khẳng định với cậu rằng, nếu cậu mơ thấy cậu bị gãy răng, rụng răng mà không chảy máu, thì hãy xác định đi, chắc chắn trong ngày mai, ngày kia hoặc ngay sau khi tỉnh dậy, cậu sẽ gặp phải những điều rất tệ hại. Đấy chỉ là một trong những thông điệp dễ nhận thấy nhất mà thôi.

Đã có lần, trong giấc ngủ trưa, tôi mơ thấy một giấc mơ kỳ dị về cậu em trai mình, trong giấc mơ đấy, em trai tôi qua đời, sau đó nó lại lồm cồm bò dậy và làm nhiều chuyện kỳ quặc. Đặc biệt, trong giấc mơ đó còn có sự xuất hiện của Hương, một đứa bạn của em tôi, nó đóng vai một con ma ăn thịt người rất kinh dị. Sau đó tôi tỉnh dậy và quyết định gửi một tin nhắn cho em trai có nội dung: “Hôm nay mi có hạn đấy, cẩn thận với con Hương”. Không ngờ một lúc sau em tôi nhắn lại: “Mẹ nhắn tin bảo thế à? Lúc nãy vừa đánh nhau rồi, mà con Hương béo hay hương cao?”. Sở dĩ em tôi tưởng mẹ nhắn ra là vì mẹ tôi thường xem tử vi, bà hay nhắn tin nhắc nhở hai anh em mỗi khi bà đọc thấy chúng tôi có hạn trong một ngày nào đấy. Thấy tôi không nhắn lại, em tôi lại nhắn thêm một tin nữa: “Nói kỹ tí xem nào, chiều nay có hẹn đi mua điện thoại cho con Hương.”. Sau đấy, em tôi bỏ học ngày hôm ấy và hủy luôn cái hẹn đi mua điện thoại giúp bạn. Tôi có hỏi lại em tôi và so sánh, thì lúc tôi mơ chính là lúc em tôi đánh nhau với bạn.

Còn nhiều tình huống nữa, lúc nào có dịp, tôi sẽ kể cho cậu nghe. Nhưng thôi, tôi dài dòng quá rồi, bây giờ, cậu kể tiếp cho tôi nghe về giấc mơ của cậu đi?”

“Vâng. Trong giấc mơ, em đứng trước khu nghĩa địa. Trong nghĩa địa có một đoàn người rồng rắn nối đuôi nhau, người sau túm áo người trước. Bao gồm: Trang, Linh, Cường và bốn người nữa mà em không thể nào nhìn rõ mặt. Họ nối đuôi nhau chạy vòng quanh những ngôi mộ như thể trẻ con chơi trò “rồng rắn lên mây” vậy. Vừa chạy, họ vừa ngoảnh mặt lại nhìn em rồi cười. Cuối cùng, cả bọn chạy đến trước khu nhà hoang, dừng lại trước một căn phòng. Trong căn phòng, Long đang buồn bã đứng nhìn. Em có thể nhớ rõ đến từng chi tiết căn phòng mà Long đứng. Thật không thể hiểu nổi, cả giấc mơ mờ mờ ảo ảo, nhưng riêng căn phòng ấy thì em có cảm giác thực đến mức như mình đang đứng trong đó vậy.”

“Nó cũng là 1 căn phòng trong dãy nhà hoang chứ?”

“Vâng, nhìn qua thì đúng là vậy, nhưng em không biết nó là phòng nào. Mơ đến đoạn đấy, bất chợt Long nhìn thẳng vào mắt em rồi cười phá lên, nói rất to: “Mày bị lừa rồi”. Sau đó, em giật mình tỉnh giấc. Bao giờ cũng thế.”

Góc Nhìn lại vân vê những sợi râu. Anh nói một mình nhưng cũng đủ to để Quyết có thể nghe thấy: “Lạ thật, thông điệp của giấc mơ này là gì nhỉ? Nó lặp lại hằng đêm, vậy thì chắc chắn phải có một giá trị gì đó liên quan mật thiết đến người mơ. Có vẻ như giấc mơ rất rõ ràng, nhưng thông tin thì lại rất mù mờ. Nhân vật cụ thể… À, có thể nào trong chuyện này, còn đến 4 nhân vật giấu mặt không nhỉ?”

Góc Nhìn vỗ tay đến đét, anh nói với Quyết: “Rất có thể thông điệp mà giấc mơ gửi đến cho cậu, là hãy tìm 4 nhân vật chưa xuất hiện trong chuỗi sự kiện liên quan đến cái chết của Long”.

“Vâng, nhưng anh bảo tìm kiểu gì khi trong tay chúng ta chẳng có một tí thông tin nào về những nhân vật chưa chắc là có thật ấy?”

“Đúng, để làm được điều này, chúng ta phải dựa vào những nhân vật và những thông tin đã có, và nhờ vào sự giúp đỡ của hồn ma Long”.

Quyết rùng mình: “Anh nói làm em sợ quá. Long đâu còn sống nữa, làm sao mà giúp chúng ta được.”

“Cậu không nên có ý nghĩ như vậy. Theo tôi, trong nhiều tình huống, người chết còn đáng tin hơn người sống đấy.”

Mắt Góc Nhìn chợt sáng lên khi anh thấy một cô gái trẻ rất xinh đẹp trong bộ đồ hết sức sexy đi ngang qua họ. Anh đá nhẹ vào chân Quyết, hỏi khẽ: “Con nhà ai mà ngon thế nhỉ?”

Quyết cười: “Linh đấy, anh biết rồi còn gì.”

Góc Nhìn nói, giọng thán phục: “Oa, không ngờ con bé nhìn xinh đến thế, thật đáng ngưỡng mộ.”

“Xinh nhưng mất nết thì sớm muộn cũng đứng đường thôi cháu ạ!” – Cả Góc Nhìn lẫn Quyết giật mình khi bà chủ quán bất ngờ xen ngang vào giữa câu chuyện. Rồi không để hai bạn kịp phản ứng, bà ta nói luôn: “Mấy đứa con gái ở xóm này, ngoài con Phương ra, còn thì hỏng hết.”

Góc Nhìn quay sang cười rất tươi với bà chủ quán. Anh vừa nhìn thấy ở bà có triệu chứng rất rõ ràng của căn bệnh mà dân gian gọi là “hóng hớt”. Không thể coi thường những thông tin mà một người mắc bệnh “hóng hớt” cung cấp được. Dĩ nhiên Góc Nhìn biết rõ điều đấy, và trong đầu anh lập tức đưa ra phương án lợi dụng người đàn bà này.

Thấy nụ cười của Góc Nhìn, người đàn bà bán nước như được gãi đúng chỗ ngứa. Bà ta nói mà không giữ ý tứ gì nữa: “Nói thật với các cháu, học sinh gì mà ăn mặc như con cave, cặp với một lúc mấy thằng, sàn nhảy thì không ngày nào thiếu mặt nó. Bác không nói điêu chứ, con Linh từ năm 14 tuổi đã ngủ với ối thằng rồi. Con gái như thế, thì chúng mày bảo, vứt đi chứ còn gì nữa.”. Bà ta nhấn mạnh mấy câu cuối, bỏ một số đồ lặt vặt vào chiếc tráp dưới gầm bàn, rồi nói tiếp: “Còn con Trang, năm lớp 8, lớp 9 ngoan hiền là thế, không hiểu sao lên cấp ba cũng thành ra đổ đốn.”

Góc Nhìn tỏ vẻ hết sức chăm chú, anh gật đầu như gà mổ thóc kèm theo những từ “vâng” hay “đúng đúng” một cách thành kính, đôi mắt anh nhìn bà bán nước ra chiều thán phục lắm. Anh biết, với những đối tượng như vậy, thì thái độ mà anh đang cố tỏ ra hiện giờ, sẽ khiến người ta thích thú và càng sẵn sàng chia sẻ thông tin.

Để cho bà bán nước thao thao bất tuyệt một hồi thỏa thích về đạo đức của các cô gái, Góc Nhìn tìm cách lái câu chuyện sang hướng khác. Anh hỏi bà ta: “Nghĩa địa này chắc phải có từ lâu lắm rồi bác nhỉ?”

Như gắp được món ăn khoái khẩu, bà bán nước nói luôn một tràng dài: “Từ đời cụ đời kỵ chúng tôi đã có nó rồi. Trước đây, xung quanh toàn đồng ruộng, dân cư khu này có mấy đâu, người nhà chúng tôi chết đều chôn ở đấy hết. Sau này, kinh tế phát triển, người ta dọn đến rõ lắm. Khu nghĩa địa này rõ ràng là không thể chứa nổi nhiều người như vậy. Mà nhà cửa ngay sát nghĩa địa rồi, còn ai dám chôn người chết nữa chứ. Vậy là khu nghĩa địa của làng đành đóng cửa luôn, người ta chỉ vào để thắp hương cho những phần mộ đã chôn từ trước.
Nhà bác ở đây bao đời nay rồi, cũng nghe vô số chuyện ma mãnh xung quanh nghĩa trang này, nhưng chung quy lại, cho đến bây giờ, chưa có một gia đình nào mất, dù chỉ là một viên gạch bởi ma mãnh trong này. Người sống và người chết sống hòa thuận với nhau trên cùng một mảnh đất. Mà người chết, nào có phải ai xa lạ, toàn ông bà cha mẹ mình chứ ai. Đối với người làng, thì cái nghĩa trang này, nó như là một biểu tượng, một truyền thống, một phần văn hóa không thể thiếu.
Những người mới chuyển đến sau này, họ sợ ô nhiễm nguồn nước, sợ độc hại, sợ đủ thứ… nên lúc nào cũng chăm chăm tìm cách đút lót cho “bọn nó” để nhà nước di dời nghĩa địa này đi. Nhưng, mẹ tiên sư nhà chúng nó, người dân làng này đời nào để chúng nó làm thế.”

Những câu cuối, bà ta nói to và quay mặt ra, hất hàm nhìn về phía đầu con đường như thể chửi đổng, ánh mắt bà gay gắt như đang bị kích động lắm. Nhưng cũng rất nhanh, mặt bà dãn ra như quả bóng, rồi lại cười hềnh hệch, nói với Góc Nhìn: “Lúc nãy bác cũng nghe hai anh em mày nói chuyện. Thực ra ở làng này, người ta nghe thấy người chết gọi tên mình là chuyện bình thường. Các cháu không tin thì thôi, chứ làng này từ xưa, chuyện bố hiện hồn về chỉ cho con chỗ dấu tiền, rồi giữa đêm đang ngủ, nghe tiếng người nhà thì thào nói cho biết ngày mai đề về mấy… xảy ra nhan nhản. Đêm khuya, mà có nghe tiếng trẻ con khóc, cũng đừng nên thắc mắc đó là nguời hay ma làm gì. Ngày xưa, thỉnh thoảng người làng còn thấy con bé Oanh ngồi ru con ở giữa nghĩa địa nữa cơ. Con bé đấy, vượt cạn không thành, cả hai mẹ con đều chết, hồn nó còn vương vấn cõi trần nên vẫn hay hiện về ngồi trên mộ ru con.”

Góc Nhìn giơ tay vuốt vuốt những sợi tóc gáy vừa dựng ngược lên khi nghe những chuyện rùng rợn bà bán nước vừa kể. Thực ra, những câu chuyện bà ta lấy làm ví dụ, rất phổ biến trong dân gian nên cũng không thể rõ chân giả thế nào. Chuyện ma ru con, chuyện người chết hiện hồn về chỉ chỗ giấu tiền, báo số đề… trên khắp đất nước Việt Nam, không đâu là không có. Góc Nhìn định hỏi bà ta một câu, nhưng bà bán nước đã nhanh hơn, bà ta nói tiếp: “Làng bác có một truyền thuyết, truyền từ đời này qua đời khác, nhưng bây giờ trong làng rất ít người biết. Đấy là, ngày xá tội vong nhân(15 tháng 7 âm lịch, còn gọi là lễ cúng cô hồn - GN) hàng năm, nếu ai đi qua nghĩa địa vào giờ tý(từ 12 giờ đến 2 giờ-GN), sẽ có cơ hội được nhìn thấy “cổng trời”. Tuy nhiên, “cổng trời” là cái gì, thì chỉ có… trời mới biết. Có người nói, đến giờ tý ngày 16 tháng 7, giữa nghĩa địa đột nhiên hiện ra 1 cái hố miệng tròn sâu hun hút. Ai nhảy xuống cái hố ấy, sẽ được đưa thẳng xuống… âm phủ. Người khác lại nói, đến giờ đấy, ngày đấy, giữa nghĩa địa hiện ra một cánh cửa. Người nào đủ can đảm bước qua cánh cửa đấy sẽ được gặp lại ông bà tổ tiên và những người đã khuất. Cũng có người cho rằng, “cổng trời” là cánh cổng dẫn đến một kho báu mà tổ tiên trong làng để lại cho con cháu… Tuy nhiên, chuyện đấy, thời buổi này, trẻ con nó cũng chẳng thèm tin, với lại, cũng đã ai được thấy bao giờ đâu, nên chả ai để ý đến truyền thuyết đấy lắm, có kể cho nhau nghe, thì cũng như câu chuyện làm quà thôi.”

Câu chuyện của bà bán nước làm cho Góc Nhìn phải tưởng tượng và suy nghĩ hơi nhiều. Tuy nhiên, anh nhanh chóng gạt nó qua một bên vì thấy trong chuyện có quá nhiều yếu tố hoang đường, phi logic. Góc Nhìn vẫn biết chắc chắn phải có một nguyên nhân ban đầu nào đấy mới có thể có một truyền thuyết. Nhưng nếu cứ suy luận theo hướng “có một cái cổng tự nhiên hiện lên giữa nghĩa địa, bước vào đấy sẽ gặp được người này người nọ…” thì anh phát điên lên mất. Việc trước mắt của anh bây giờ, là khám phá những bí ẩn liên quan đến cậu bé Long. Truyền thuyết của bà bán nước chưa đủ lôi cuốn để Góc Nhìn phải mất nhiều thời gian suy nghĩ. Nghĩ vậy, anh hỏi bà ta: “Nghĩa trang này, có ai quản lý hay trông coi không bác?”

“Trước thì làng vẫn cử người thay phiên nhau trông coi dọn dẹp, nhưng nay thì thôi rồi. Thực ra, mộ nhà ai nhà ấy lo thôi cháu ạ. Với lại, nghĩa địa ở vị trí này, người ngoài hay trộm cắp cũng chả vào làm gì đâu. Lâu nay, chỉ có mỗi bà Hậu là thường xuyên quét dọn, chăm lo cho nó thôi.”

“Làm không công hả bác?”

“Làm gì có ai trả công đâu cháu! Bà Hậu trước cũng làm thầy, thầy giỏi là đằng khác. Ngày xưa, nhiều người đến xem ở nhà bà ấy lắm. Sau này, bà ấy giải nghệ. Nghe đâu là ông chồng không muốn bà ấy làm nữa. Ông ta làm thầu xây dựng, thấy bảo kiếm cũng được khá lắm. Nhà thuộc loại giầu nhất xóm đấy. À, nhưng mà nếu ai có chuyện gì liên quan đến khu nghĩa địa này, hoặc là người trong xóm, cứ việc đến tìm, bà ấy sẽ xem miễn phí cho.”

Chi tiết này khiến Góc Nhìn quan tâm. Một bà thầy bói giỏi có vẻ như rất quan tâm đến khu nghĩa địa, và lại xem miễn phí cho người trong làng. Vậy tại sao không đến đó thử một chuyến nhỉ? Rất có thể bà ấy sẽ cung cấp cho anh và Quyết nhiều thông tin bổ ích. Những chuyện mà anh và Quyết đang cố gắng giải thích và giải quyết, rõ ràng là không thuộc ngành khoa học nào, không những thế, nó còn mang quá nhiều yếu tố dị đoan. Vậy thì chẳng có lý do gì để từ chối sự giúp đỡ của một bà thầy cúng(hoặc thầy bói gì đấy). Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Góc Nhìn quyết định hỏi bà chủ quán: “Nhà bà Hậu ở đâu bác nhỉ? Bọn cháu định đến đó hỏi ít việc.”

Chủ quán vừa lấy tay che mồm ngáp vừa trả lời: “Đấy, ở cuối xóm kia kìa, cái nhà 5 tầng to đẹp nhất xóm đấy.”

****************************************************

VII/ Bà “thầy”

Quyết hơi lưỡng lự, nhưng Góc Nhìn dứt khoát dí tay vào chuông cửa.

Mấy phút sau, một người đàn bà trung niên xuống mở cửa. Bà ta đưa đôi mắt sắc như dao quan sát cả hai chàng trai. Rồi không hỏi thêm bất cứ câu nào, bà nói luôn: “Hai đứa vào nhà đi!”. Góc Nhìn rất ngạc nhiên trước thái độ thân mật đến kỳ quặc của bà ta. Đây là lần đầu tiên anh gặp người đàn bà này. Còn Quyết, theo lời cậu ta thì cậu ta cũng chưa tiếp xúc với bà này bao giờ.

Mặc dù là một người rất tự tin vào bản thân, nhưng Góc Nhìn vẫn tỏ ra khá rụt rè khi theo bà ta vào nhà. Anh chưa biết mình phải ứng xử như thế nào trong trường hợp này. Người đàn bà mời cả hai chàng trai ngồi xuống, bà rót nước mời hai người và nở một nụ cười thân thiện: “Tôi biết hôm nay hai cậu sẽ tới, tôi cũng đang rất nóng lòng muốn biết câu chuyện của các cậu đây”.

Góc Nhìn tròn mắt kinh ngạc: “Cô biết là chúng cháu sẽ tới sao? À, cô là cô Hậu phải không nhỉ?”

Người đàn bà tủm tỉm cười: “Phải, tôi chính là Hậu. Còn vì sao tôi biết các cậu đã tới ư? Từ từ rồi các cậu sẽ hiểu.”. Nói rồi bà ta đi lại phía chiếc tủ tường to cao vật vã, lấy ra một chiếc hộp gỗ có trạm trổ hình rồng trên nắp rất đẹp, đặt lên bàn. Bà ta nâng niu đến mức, Góc Nhìn nghĩ rằng trong chiếc hộp gỗ này hẳn phải có vật gì đó mà bà ta quý lắm. Bà vừa mở nắp chiếc hộp vừa nói: “Tôi không phải là người thích vòng vo, nên tôi muốn hai cậu đi thẳng vào vấn đề, và để tạo sự tin tưởng cho hai cậu, tôi sẽ cho các cậu xem cái này.”

Nắp chiếc hộp bật ra, bên trong là thứ mà Góc Nhìn không bao giờ nghĩ có người dở hơi nào lại nhét nó vào trong cái hộp đẹp tuyệt và còn nâng niu đến vậy.

Đất! Trong hộp toàn đất.

Không để cho hai bạn có thời gian kinh ngạc lâu, bà ta bốc một nắm đất, vo nhẹ nó trong tay, sau đó bà nắm tay lại, nhắm mắt và từ từ rải nắm đất ra bàn.

Góc Nhìn cảm thấy hết sức khó hiểu trước những hành động kỳ lạ của bà Hậu. Hình như ai làm “thầy” cũng có những hành động quái dị như vậy thì phải? Thảo nào, Quyết sợ cái không khí trong nhà thầy bói.

Nắm đất được bà ta rải xuống lúc mau lúc thưa, đôi tay bà ta di chuyển hệt như một ông đồ đang cầm bút lông vẽ thư pháp. Càng ngày lớp đất rơi xuống bàn càng dầy hơn, nó tạo ra những chỗ lồi lõm, những điểm nhấn… Rõ ràng bà “thầy” này đang cố gắng vẽ một bức tranh. Khi bức tranh đại khái đã được thành hình, Góc Nhìn thán phục còn Quyết thì tái mét mặt mày.

Góc Nhìn thấy nắm đất tạo trên mặt bàn khuôn mặt của một đứa trẻ, còn Quyết thì biết đấy là khuôn mặt của cậu bé đánh giầy tên Long.

Người đàn bà kỳ lạ nhắm mắt vẽ được chính xác khuôn mặt và những đặc điểm của một người trên mặt bàn chỉ bằng một nắm đất trong lòng bàn tay, và chỉ trong 1 phút. Đấy là điều mà một kẻ đã từng học vẽ như Góc Nhìn cho là kỳ diệu. Anh không thể tưởng tượng được trên đời này lại có người có khả năng siêu việt đến thế. Anh nhìn bà với ánh mắt vô cùng thán phục. Bà Hậu mở mắt ra, nhưng bà ta không để ý đến ánh mắt ngưỡng mộ của Góc Nhìn mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xanh lét của Quyết. Ánh mắt của bà sắc sảo và biểu cảm đến mức Quyết cảm thấy run rẩy. Bà hất nhẹ hàm, nói hình như chỉ để cho Quyết nghe: “Đấy là lí do các cậu đến đây phải không?”. Góc Nhìn chưa hiểu hết vấn đề bởi anh chưa biết khuôn mặt trên bàn là mặt của Long. Nhưng Quyết thì ấp úng: “Vâng!...”

Góc Nhìn phân tích rất nhanh, anh đoán ngay khuôn mặt đấy chính là mặt Long. Anh định quay sang yêu cầu Quyết xác nhận, nhưng bà Hậu đã nhanh hơn, bà ta chỉ 2 ngón tay vào Quyết và nói rõ từng tiếng một: “Cậu chính là chìa khóa”.

Quyết không biết phải phản ứng ra sao bởi cậu chưa hiểu ý bà ta muốn nói gì, thì bà Hậu đã tiếp: “Thời gian gần đây, âm khí trong nghĩa địa bỗng trở nên rất vượng. Đó là điều tôi chưa từng thấy. Càng đến gần ngày cúng cô hồn thì âm khí càng mạnh. Các vong liên tục hiện về lang thang khắp xóm. Thấy sự lạ, tôi đã gieo một quẻ thì được biết “các cụ” đang nổi giận. Nguyên nhân là cái chết của thằng bé đánh giầy. Tôi rất ngạc nhiên vì hôm thằng bé ấy chết, tôi cũng có mặt và thấy rõ ràng nó chết vì trúng gió, đấy là một cái chết tự nhiên. Tôi gieo thêm một quẻ nữa. Quẻ này có ghi rõ, muốn biết tường tận vấn đề, thì phải gặp “chìa khóa” và cho biết chi tiết “chìa khóa” sẽ xuất hiện vào ngày nào, tháng nào. Hôm nay, hai cậu đến đây, tức là ứng với quẻ ấy rồi.”

Cả Góc Nhìn và Quyết rùng mình. Những lời bà Hậu nói khiến hai bạn hoang mang nhưng cũng kích thích trí tưởng tượng dữ dội.

“Tôi là người được chọn để trông coi khu mộ tổ của làng, một sự xáo trộn nhỏ trong khu nghĩa địa này cũng là sự quan tâm lớn của tôi. Sự kiện âm thịnh lần này khiến tôi rất lo lắng. Nào, bây giờ hãy kể rõ mục đích các cậu đến đây và chắc chắn là câu chuyện có liên quan đến khu nghĩa địa này của các cậu nữa.”

Quyết hơi lúng túng. Cậu không biết phải kể những chi tiết nào và lược bỏ chi tiết nào trong câu chuyện của mình. Cậu quay sang nhìn Góc Nhìn dò hỏi. Góc Nhìn hiểu ý, anh nói nhỏ vào tai Quyết: “Cậu hãy kể lại chuyện nghe thấy Long kêu oan như thế nào”. Được sự động viên của Góc Nhìn, Quyết kể lại cho bà Hậu về những đêm nghe tiếng ai oán của Long, và về giấc mơ kỳ lạ của mình.

Nghe xong, bà Hậu trầm ngâm giây lát. Bà rót thêm nước vào cốc cho hai bạn và nói: “Đến giờ phút này thì tôi không còn nghi ngờ gì về việc Long bị sát hại nữa. Tuy hiện điều làm tôi khó hiểu là Long bị giết bằng cách nào, và tại sao? Tôi có thể làm một lễ cầu siêu, cầu cho linh hồn Long được siêu thoát, nhưng kể cả có làm vậy thì cũng không thể xóa đi sự giận dữ của các vong trong nghĩa địa. Và, tôi cũng muốn biết ai là thủ phạm giết Long. Chúng ta phải đòi lại công bằng cho cậu bé. Hi vọng với sự giúp đỡ của các cậu, chúng ta sẽ tìm ra sự thực.”

“Còn giấc mơ thì sao ạ? Theo cô, nó có ý nghĩa gì?” – Góc Nhìn hỏi thêm.

“Theo tôi, có lẽ có 4 người còn chưa xuất hiện trong câu chuyện này. Rất có thể tôi là một trong số 4 người đó.” – Bà Hậu cười.

“Cháu cũng nghĩ như vậy”. – Góc Nhìn xúc động vì có người cũng suy nghĩ như anh.


****************************************************

Quyết hỏi Góc Nhìn khi cả 2 bước ra khỏi nhà bà Hậu: “Phải làm gì tiếp theo hả anh?”

Góc Nhìn trả lời bằng một câu hỏi: “2 ngày trước khi Long chết, cậu bảo cậu về Nam Định phải không nhỉ?”

“Vâng!”

“Trước đó, những vết thâm tím đã có trên mặt Long chưa?”

“Không, không hề có . Trước đấy khá lâu, Long có bị bạn của Linh đánh và có vài vết thâm trên mặt. Nhưng cho đến trời gian trước khi chết, thì hoàn toàn không còn gì.”

“Người thường xuyên tiếp xúc với Long, ngoài cậu ra, còn có cô bé Phương nữa phải không?”

“Vâng, trưa nào Phương cũng đem thức ăn cho Long”

“Ồ, vậy thì tại sao ta không hỏi Phương xem sao nhỉ? Cậu có thể thu xếp cho tôi một cái hẹn với Phương vào tối mai được không?”

Quyết hơi lúng túng: “Vâng! Em sẽ cố thử xem sao”.

Biết Quyết cảm thấy khó xử, Góc Nhìn nói: “Cậu nói rõ là tôi muốn điều tra về cái chết của Long, và để cô ta không ngại, cậu hãy hẹn ngay ở quán cà phê N kia kìa” – Vừa nói, Góc Nhìn vừa chỉ về phía quán cà phê ngay gần quán trà đá ban nãy hai người ngồi.

****************************************************
VIII/

Góc Nhìn vừa nhâm nhi cốc cà phê vừa nghĩ đến khuôn mặt xinh như thiên thần của cô bé Linh mà anh đã từng được nhìn thấy cách đây vài ngày khi ngồi ở quán trà đá gần nghĩa địa Hoàng Hoa Thám. Anh lắc đầu lẩm bẩm: “Thật đáng tiếc!”. Đúng lúc này điện thoại reo vang, Góc Nhìn rút ra, trên màn hình là số của Linh. Anh vội nhìn ra phía cửa quán cà phê. Linh đang đứng ngay đấy, cô bé vừa áp điện thoại vào tai vừa đảo mắt nhìn khắp căn phòng. Góc Nhìn giơ tay và lên tiếng gọi. Linh tiến về phía anh.

Tại sao Góc Nhìn lại hẹn Linh ở nơi này? Câu chuyện xuất phát từ cuộc gặp của Góc Nhìn, Quyết và Phương vào 2 ngày trước. Chúng ta hãy dừng lại giây lát để nói về cuộc gặp gỡ hôm ấy.

Buổi tối cách nay 2 ngày, ngay tại quán cà phê gần nghĩa địa, theo đúng yêu cầu của Góc Nhìn, Quyết đã mời được Phương đến. Chúng ta hãy tạm bỏ qua những cảm xúc và ấn tượng của Góc Nhìn khi lần đầu tiên gặp Phương mà đi sâu vào chi tiết nội dung cuộc gặp gỡ.

Phương chưa biết gì về những chuyện rùng rợn Quyết gặp phải. Góc Nhìn đắn đo và cuối cùng anh quyết định không nói gì đến những chuyện ấy, tránh cho cô bé ngây thơ này nỗi ám ảnh không cần thiết. Anh hỏi Phương trong 2 ngày trước khi Long chết, tức là 2 ngày Quyết về Nam Định, trên mặt Long có dấu vết gì lạ không?

Đôi mắt Phương hơi cụp xuống, một nét buồn thoáng qua trên khuôn mặt, có lẽ cô bé cảm thấy không vui khi phải nhớ lại những ngày ấy, nhớ lại cậu bé Long đáng thương. Song em cũng trả lời: “Không anh ạ, lần cuối em gặp Long là buổi trưa trước khi nó chết. Em không hề thấy có dấu vết gì trên mặt nó cả. Sáng hôm sau em đi học nên cũng không được nhìn Long lần cuối. Vậy trên mặt Long có vết gì hay sao anh?” Nói đến đây, đôi mắt Phương đỏ hoe, em lúng túng cúi mặt xuống, có lẽ em không muốn ai nhìn thấy những cảm xúc yếu đuối của mình.

“Cô bé đáng yêu quá” – Góc Nhìn thầm nghĩ. Ai lại nỡ gây tổn thương cho một tâm hồn nhạy cảm và yếu đuối đến thế bao giờ. Anh cảm thấy thật khó khăn để tiếp tục câu chuyện. Anh ước giá như bây giờ anh có thể gạt bỏ những chuyện phiền toái xung quanh cậu bé Long để kể cho cô bé nghe một vài câu chuyện cười khiến em ngặt nghẽo thì hay biết mấy. Tuy nhiên, trong tình huống hiện giờ, và trước mặt Quyết, tất nhiên Góc Nhìn không thể làm như vậy. Anh nuốt nước bọt nghe cái “ực” thật to rồi nói tiếp: “Em đừng buồn nữa, em gái. Anh xin lỗi nếu những gì anh vừa hỏi làm em khó chịu. Anh chỉ xin hỏi em một câu nữa thôi, được không, em gái?”.

Phương ngẩng mặt lên, em trả lời: “Không sao đâu anh, anh cứ hỏi.”

Góc Nhìn hỏi thật từ tốn như thể anh mong đoạn sau của câu hỏi đến càng chậm càng tốt: “Thế này em nhé, anh xin lỗi trước nếu câu hỏi này làm em khó chịu. Thế này nhé, vậy trong khoảng thời gian sau khi Long chết, em có thấy Cường, anh trai em, có biểu hiện gì khác thường không?”

Phương mở to đôi mắt tròn xoe như mắt nai, hỏi với thái độ ngơ ngác: “Anh hỏi thế nghĩa là làm sao? Chẳng lẽ anh nghĩ rằng anh trai em đã đánh Long trước khi chết à? Anh trai em tuy hơi cục cằn, nhưng cũng là người rất tốt. Ai tiếp xúc nhiều với anh ý mới hiểu hết được anh ý.”

Đến lượt Góc Nhìn lúng túng: “À, không, ý anh là, tức là… ví dụ như, em có thấy Cường đốt vàng mã bao giờ không?”

“Không, chưa bao giờ. Anh Cường nhà em không mê tín thế đâu. Nhiều khi có giỗ, mẹ em bảo anh ý đứng thắp hương trước bàn thờ ông bà, anh ý còn không chịu làm nữa là.” – Vừa nói Phương vừa quan sát Góc Nhìn như thể anh là một người đến từ sao Hỏa.

Dù không có được câu trả lời mong muốn, nhưng Góc Nhìn vẫn như trút được gánh nặng. Anh định lái câu chuyện sang hướng khác, nhưng Phương bất chợt thốt lên cắt đứt ý định của anh: “À, em nhớ ra một chi tiết này, tối hôm trước khi Long chết, ở nhà Linh bọn nó tụ tập đông lắm. Hơn 11 giờ rưỡi em nhìn ra vẫn còn thấy xe máy đỗ kín cả sân.”

“Ồ, như vậy, khả năng những vết thâm tím trên khuôn mặt Long do Linh và đám bạn gây nên là cực cao. Vậy thì việc trước mắt của mình bây giờ, là phải hỏi cho ra nhẽ chuyện này” – Nghĩ rồi Góc Nhìn chuyển hẳn cuộc nói chuyện sang những chủ đề vui vẻ hài hước sau đó anh tạm biệt hai bạn và ra về.

Góc Nhìn suy nghĩ rất lung trên quãng đường về nhà. Phải làm cách nào để tiếp cận được Linh? Thể loại “gái đú” như Linh, không thể giới thiệu mình theo kiểu: “Chào em, anh là Góc Nhìn, anh là một người đàng hoàng tử tế, có học, anh rất lịch sự…” được. Cô ả sẽ ném chữ “hâm” vào mặt anh ngay. “Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy.”. Trong trường hợp này, Góc Nhìn phải trang bị cho mình một cái “áo giấy” loại xịn mới mong khai thác được nhiều thông tin hiệu quả từ Linh. Góc Nhìn chợt nhớ Quyết có nói với anh rằng Linh rất hay “bay” ở vũ trường Z.
Vũ trường Z, nơi Thương, có biệt danh “tài mà”, là cô em gái kết nghĩa của Góc Nhìn, vẫn thường hoạt động. Thương năm nay 21 tuổi, nhưng từ năm 16 tuổi cô nàng đã có thành tích thâm niên trong nghề bán “kẹo” ở vũ trường. Từ “kẹo” ở đây, xin bạn đọc đừng hiểu theo nghĩa thông thường của nó. “Kẹo” là từ lóng ám chỉ các loại ma túy tổng hợp đã được chế biến và đóng thành viên. Có thể kể ra vài loại như hồng phiến, viên chữ T, viên mặt lợn… chúng thường được thiên hạ gọi chung là thuốc lắc.
Năm 20 tuổi, sau khi quen Góc Nhìn, Thương đã bị anh thu hút và cảm hóa. Cô ta không bỏ được thói quen bay lắc nhưng cũng chấp nhận từ bỏ “nghề” bán “kẹo”. Tại các vũ trường lớn ở Hà Nội, và đặc biệt là vũ trường Z, nhắc đến Thương “tài mà” thì không ai không biết. Đại khái với các thành tích quen nhiều đại gia, quan hệ rộng, chơi với nhiều “đội” có tiếng trong giới giang hồ, lại có tiền sử buôn “kẹo”… uy tín của Thương đủ để đám “em út” mới chân ướt chân ráo bước vào cuộc đời thác loạn phải kính nể. Vậy thì, Linh hay “bay” ở vũ trường Z, hẳn cô nàng phải biết Thương. Nhờ Thương giới thiệu Góc Nhìn với Linh, chắc chắn cô ả phải kính nể anh. Nghĩ đến đây, Góc Nhìn lấy điện thoại gọi cho Quyết nhờ cậu ta tìm số điện thoại của Linh rồi anh gọi cho Thương như đã định.

Không cần rườm rà chắc bạn đọc cũng đoán được sau đấy Thương gọi đến cho Linh và thu xếp một cái hẹn với Góc Nhìn. Hôm nay, Góc Nhìn và Linh gặp nhau tại quán cà phê L, đầu đuôi là như thế.

Lại nói tiếp chuyện Góc Nhìn gặp Linh. Sau khi nhận ra đối tượng cần gặp, Linh tiến đến ngồi đối diện với Góc Nhìn, ả cười rất tươi và gọi một cốc kem. “Quá đẹp!” – Góc Nhìn lẩm bẩm. Quả thực, nét đẹp hiện đại, cá tính với phong cách ăn mặc hết sức sexy của Linh dường như khiến Góc Nhìn quên mất mục đích cuộc gặp gỡ. Chào hỏi xã giao được vài câu, Linh cúi xuống sửa lại quai của chiếc guốc bị tuột ra lúc ả bước từ trên taxi xuống. Góc Nhìn vội rướn cổ lên cao hơn với hi vọng nhìn thấy được đầu ti của cô ả. Anh nhanh chóng nhận ra mình vừa làm một hành động vô ích. Chiếc áo Linh đang mặc là loại áo có khả năng nâng cao bộ ngực lên. Nó được thiết kế có một vòng thép đặc biệt ở vị trí ngực, khi người phụ nữ mặc loại áo này, vòng thép sẽ ép phần ngực ở phía dưới và đẩy nó lên khiến bộ ngực nhìn cao đẹp hơn. Khi thấy một phụ nữ mặc áo kiểu này, người quan sát sẽ nghĩ rằng hơn một nửa bộ ngực đã lộ ra, vậy thì chỉ cần cô ta hơi cúi xuống, sẽ có thể nhìn thấy được trọn vẹn bộ ngực. Nhưng thực ra, do có thiết kế đặc biệt như nói trên, loại áo này ép vào ngực rất chặt, cộng thêm độ dầy của chiếc coocxê, nên tất cả những gì người khác có thể thấy chỉ là phần trên của bộ ngực, cũng là phần mà người phụ nữ mặc loại áo này cố tình để lộ ra.

Nỗi thất vọng vì chiếc áo đã khiến Góc Nhìn giật mình nhớ lại mục đích chân chính của cuộc gặp. Anh vội chỉnh đốn tác phong, đẩy mọi ý nghĩ đen tối ra khỏi đầu. Góc Nhìn đã từng gặp gỡ với rất nhiều cô người mẫu kênh kiệu, rất nhiều cô gái thuộc loại “dân chơi” kiêu kì. Nhưng chưa bao giờ anh để cho họ chiếm được thế thượng phong trong các cuộc đàm thoại. Luôn luôn, anh tạo cho người đối diện một trong hai loại cảm giác. Thứ nhất, là bạn bè thân mật. Cũng có nghĩa là, hãy nói chuyện với nhau, chia sẻ thông tin như hai người bạn chứ không phải anh đang khai thác thông tin của họ. Thứ hai, là tạo cho họ cảm giác họ thấp hơn anh một cái đầu. Trường hợp thứ hai, Góc Nhìn chỉ sử dụng với những cô nàng quá kênh kiệu, quá coi thường người khác. Anh dùng cách này để hủy diệt lòng tin của họ, tạo cho họ cảm giác họ chỉ là kẻ tầm thường thấp kém, khiến họ mất tự tin vào bản thân.

Linh ngẩng mặt lên và hơi lúng túng khi thấy Góc Nhìn đang quan sát mình. Anh hơi cúi mặt xuống, ngước mắt lên nhìn ả, cánh tay anh tì vào tay vịn của ghế và một bên má anh tì vào bàn tay đang nắm lại. Góc Nhìn mỉm cười thân thiện. Anh lên tiếng trước: “Em là một cô bé rất xinh!”. Linh nhận lời khen, cô ả mỉm cười, nhưng không phải là nụ cười bẽn lẽn như các cô bé tuổi 16 khác vẫn cười khi được khen tặng, mà là một nụ cười tự nhiên tươi như hoa. Ả trả lời: “Hôm rồi gặp chị Thương trên “sàn”, em nghe chị ý nói nhiều về anh lắm. Chị ý làm em tò mò, không biết anh là người như thế nào mà đến cả chị ý cũng phải ca ngợi nhiều đến thế.”

Những lời đó của Linh làm Góc Nhìn tự tin hơn một bậc nữa vào mình. Anh cười nửa miệng và nói vừa đủ nghe: “Chắc nó chém gió với em đấy, anh cũng tầm thường thôi.”

Linh lại cười, cô ả nói với thái độ rất “nhí nhảnh”: “Thôi đi anh, anh cứ giấu nghề. Anh có biết chị Thương là người thế nào không? Cả các “sàn” ở Hà Nội này, không ai là không biết chị ý. Bình thường, như bọn em, chỉ dám đứng nhìn từ xa thôi chứ không dám lại gần đâu đấy. Chị ý nói, anh là người duy nhất mà chị ý nghe lời. Chị ý còn bảo, anh không phải là “play rân” làm em càng tò mò.”

Cảm giác tự mãn trào lên như sóng cồn trong lòng Góc Nhìn, hết lớp này đến lớp khác. Anh mím môi lại, vặn nó sang một bên làm nổi rõ chiếc má lúm đồng tiền duy nhất ở má phải. Anh nghĩ có lẽ sau vụ này, phải đến cảm ơn con em thật nhiều mới được. Ai đời nó nói về thằng anh kết nghĩa mà cứ như nói về thần tượng của nó vậy. Như vậy, Góc Nhìn càng phải cố gắng giữ gìn hình tượng, không những trước mặt Thương, mà trước mặt cả cô ả Linh này nữa. Anh ngồi tán hoa lá cành với Linh một lúc, dễ phải đến nửa tiếng, cho đến lúc Linh chợt hỏi một câu đầy chất tò mò: “À, em quên mất, tại sao anh lại biết em nhỉ? Anh hẹn gặp em chắc có việc gì chứ? Đừng nói với em là chỉ để làm quen thôi đấy nhá.” – Vừa nói cô ả vừa nháy mắt với Góc Nhìn, nhìn duyên dáng đến mức anh ngây người ra trong giây lát.

Lúc này Góc Nhìn mới nhớ lại mục đích của buổi hẹn. Anh lấy lại thái độ nghiêm túc, rồi nhìn thẳng vào mắt Linh, từ tốn nói: “Anh muốn hỏi em một chút chuyện.”

Linh hơi ngạc nhiên, cô ả cầm chiếc thìa đút vào miệng một miếng kem rồi hỏi: “Ơ, em thì có chuyện gì mà anh phải hỏi nhỉ? Em và anh có gì liên quan đến nhau đâu? Trước đây cũng chưa bao giờ gặp nhau thì phải?”

Góc Nhìn trở nên nghiêm túc hơn, anh nhìn vào mắt Linh sâu hơn và giọng nói của anh từ tốn hơn: “Anh muốn hỏi em ít chuyện về cậu bé đánh giầy tên Long, ở khu nghĩa địa Hoàng Hoa Thám.”

“Keng!!!...” Chiếc thìa rớt khỏi tay Linh rơi xuống đất. Mặt cô ả trở nên xanh mét, ả ấp úng hỏi lại Góc Nhìn: “Anh!... Anh vừa nói gì?...”

Xem tiếp phần 3: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám phần 3.
Loading related posts...

63 Comments:

Anonymous nói...

4I 0~ KH0NG D4U M4` D0C H4~ CH4I`..

Anonymous nói...

em la Le Trong Nghia o Hai Phong rat vui khi nghe chuyen cua anh co gi anh lien lac cho em 0313729733

Anonymous nói...

Nghe ong GN ke ve Linh,a e thay to mo wa,k bjt co ngoaj doj that k? Ma fan 2 nay lam chj tjet ruom ra wa,lam cau chuyen de ra nhjeu tjnh huog wa.mong se bjt dc hoj ket cua tap truyen nay.nhanh ra som som nhung fan tjep theo cho pa kon dc thuog thuc nhe cha.

Anonymous nói...

Hay :)

Anonymous nói...

ko biết cái avata kai là của a góc nhìn ko nhỉ..đẹp qua trời à.cảm ơn vì câu truyện..hay lắm.a ơi..cố lên nah a

Anonymous nói...

Hay đấy GN, nhanh ra F3 nhé

Anonymous nói...

ay` ! cai thang Goc Nha` nay` sao lai xoa comment the ha ?so bi chui a?

Anonymous nói...

mô típ chuyện hơi cũ, giống phần truyện kia quá....

Góc Nhìn nói...

ay` ! cai thang Goc Nha` nay` sao lai xoa comment the ha ?so bi chui a?

****************************

Mình xóa comment của bạn vì không muốn bạn bị chửi.

Anonymous nói...

cái thằng kia sao gọi a ý là góc nhà.a ý chỉ góc tường thui.hê.kon hơn loại mày góc nàh vệ sinh..mk...chỉ viẹc đọc thui mà si diện.thử viết 1 câu chuyện xem.có đc như thế ko..lắm chuyện..ghét bọn ăn ko ngồi rồi

Anonymous nói...

hjc,truyen hay do, nhung phan kinh di dang giam dan thi phaj, thank GN nha

Anonymous nói...

Góc nhìn chuyển từ thể loại truyện ma sang truyện trinh thám lúc nào vậy. mình nghĩ viết ra 1 câu truyện hay cần mất rất nhiều thời gian, bạn sáng tác vội vã như vậy sẽ làm giảm độ hấp dẫn của câu truyện đó đấy

Anonymous nói...

Qua' tuye^t> Ca^u chuye^n. lam` e to` mo` qua'.Pha^n` 2 nhanh le^n nha a

Anonymous nói...

cong nhan chuyen cua GN cuc hay am anh minh suot , minh lam o 25 ba trieu nha minh o canh khu mo HHT ngay nao cung di qua do , co hom gap hon ma Oanh len ru con nua day, chuyen hoi hoang duong ma nhu vua dien ra thuc su ngay hom qua. To thay GN dang tao cho doc gia nhieu GN # nhau day haha tuyet voi, trong chuyen minh nghi Cuong an ba? con Linh roi bi no sai bo thuoc doc vao thuc an cua be Long hoac 2 dua hay lam tinh` o gan nha hoang voi Cuong va Linh cung 1 nhom' dung sau cai chet cua Long ^^ doan mo` cho vui thoi, to thay cai Linh o day giong con be Van Anh sexy o day,bi cai do? la con cua ba chu quan com la 2 thang nhoc chu ko phai em Phuong xinh xan :D haha noi 2 tu thoi : Tuyet voi` , rang' ra P3 nhe GN, anh e doc gia rat don cho` :D

Anonymous nói...

ha ha Goc Nha ! hehehe

Anonymous nói...

có tâng bốc quá ko vậy? ngoài đời thật mấy con này xấu mù ấy mà . mặc dù GN có thay đổi tên nhưng t vẫn đoán ra được mấy cái kon này ở đầu ngõ ấy mà. con Linh thì gầy như con cá mắn ,con phương thì lùn mà mặt lại ngu ngu.oài , thế mà GN cứ ca tụng mãi

Anonymous nói...

Góc Nhìn đã có công viết truyện như thế thì các bạn cứ thưởng thức đi , đâu là thật , đâu là hư cấu thì tự mỗi người chiêm nghiệm ! Vấn đề các nhân vật đc GN xây dựng nên có dụng ý của cậu ấy và ko nên suy xét ngoài đời những nhân vật trong truyện ntn ! Nếu có thể mình muốn tiếp xúc với bà Ha^u. nhờ bà xem dùm mấy quẻ ..... hjhjhj !!!
Chúc GN sức khoẻ tốt để viết tiếp ! Chờ phần tiếp theo ..... cố lên CHIAKY !

Anonymous nói...

nhanh nhanh ra tiep phan nua di...thanks

Anonymous nói...

đăng nhanh lên anh góc nhìn ơi , truyện hay vãi ... cái biệt danh " góc nhìn " nghe cũng có vẻ bí ẩn nhỉ ^^!

Anonymous nói...

hay quá!em mới lang thang trên mạng đọc được 2 truyện anh GN viết,mê không chịu được.Em vốn mê mảng tâm linh lâu rồi nghe anh giải thích logic thiệt đó(có thật vậy không anh???)nếu thiệt em xin được làm đệ tử anh nha,nếu anh đồng ý em sẽ liên lạc sau.hi!

Anonymous nói...

công nhận la GN viết hay thật. Ko biết truyện có thật ko nhi? Đọc mà rùng hết cả mình nhưng lại tò mò quá. Anh GN cho ra phần tiếp theo đi

Anonymous nói...

em nghi anh Goc nhin nen di hoc them Word di , anh go van ban cham wa ha`

Anonymous nói...

truyen rat hay, can so hoan thanh phan tiep theo nhe

Anonymous nói...

ma thay GN noi chuyen nay duoc lay tu nguoi that viec that khong biet co dung nhu the khong hay la do tri tuong tuong cua GN. De nghi GN dinh chinh dung su that khong anh em so qua ma khong dam di ve duong HHT nua hehe...ma de nghi tac gia som ra phan tiep theo di chu! lau qua

Anonymous nói...

Cảm nhận truyện của bạn có vay mượn một số ý tưởng bên Kỳ Án Ánh Trăng thì phải :-?

Anonymous nói...

tính chất kinh dị của phần này đang giảm,nhưng mà vẫn rất lôi cuấn và li kì,câu truyện đến đây nó lại mang hơi hướm của chuyện trinh thám thì phải...nhưng mà nói chung là khá hay,ki vọng anh Góc Nhìn sẽ cho ra phần ba một cách nhanh nhất

Anonymous nói...

a' truyen goc nhjn` con co 1 tj s3x vao do nua chu huhu nhju luc doc den doan no van co hug thu:))

Anonymous nói...

lau vat...........

Anonymous nói...

ai chà nhà ta ở gần đó mà!hahaha nhà bạn ta còn ở trong khu nghĩa địa đấy luôn!nếu chuyện này lâu lắmmmmmm rồi thì ta ko biết,chứ nếu gần đây thì chắc là ko có đâu ^^

Anonymous nói...

có định ra tiếp phần 3 không đây...

Anonymous nói...

sao lau vay? doimai ma ko chiu ra phan 3.uc che qua

Anonymous nói...

ngay nao cung vao xem co f3 chua ma mai chua thay ...khong biet den bao gio moi duoc doc phan tiep day .anh GN oi dang phan tiep theo di doi lau qua roi gan 3 thang rui do

Anonymous nói...

huhuhuhu,em u*" chiu da^u,phan` 3 dau roi` a GN oi

Anonymous nói...

anh GN ơi,có cần phải ngâm phần 3 lâu vậy ko?Vậy mà cũng đòi tiếp thu đóng góp ý kiến of độc giả?ai cũng thắc mắc sao chờ hoài ko thấy phần 3 vậy mà GN vẫn dững dưng như ko có chuyện gì cả..bó tay luôn..

Anonymous nói...

ong GN dinh nhu moi` day ma`.cho 2 phan` nhung cat' 1 phan` di cho anh em them`. giau kieu nhu giau' gai' con` trinh ay'.so that

Anonymous nói...

hay that do! bua nao moi cos phan tip vay?

Anonymous nói...

hay wa'... co that h0k anh GN...the nay Nguyen~ Ngoc Ngan con` kem' xa...haha

Anonymous nói...

Đang hay tự nhiên lại hết phí quá post bài mới đi GN ơi thank vì đã có bài hay

Sang nói...

khi nào ra phần 3 mess 1 cái vào yahoo ratladeptraj@yahoo.com nhé,chắc GN ko đọc dc tin nhắn này nhưng mình đang rất quan tâm phần 3 đây

Anonymous nói...

bac Goc Nhin oi
cho ra phan 3 nhanh nhanh cai. Khi nao thi co vay ha bac? phai cong nhan la bac khia chuyen hay that

Anonymous nói...

lan sau bac viet thi bac viet het luon di, roi dang tat ca 1 lan nhe. Dang hay ma phai cho moi co the nay, uc che lam. Nhanh nhanh di bac oi

Anonymous nói...

anh GN viết lâu quá, đợi dài cả cổ

Anonymous nói...

bao gio thi cho coi tip phan cuoi vay a oi?
to mo wa rui doi mai ma k thay ra. che.p buon that

Anonymous nói...

post tip phan` cuoi' neo` :D doc rat' hay va` chuan~ :D

Anonymous nói...

đợi mãi sao chưa đăng nốt đi thế ông oy?

Anonymous nói...

Post Phần Tiếp Theo A ơi :((

Anonymous nói...

trời ơi những chuyện này có thể tin là có thật hay ko nhỉ hay chỉ là những chuyện phịa ra thôi
bà con ai bit trả lời cái nhỉ.ko bit là có ma thật ko nữa, một câu hỏi thật ko bit ai có thể giúp mình.à, đọc chuyện mà tự dọa mình vui phết nhỉ

Anonymous nói...

le le ra cai phan 3 di cai

Anonymous nói...

ong GN nay dinh choi tro gi day, ra lau thi cung phai cho a e biet thang nao ra chu cu de a e doi dai co nhu the nay a

Anonymous nói...

Bac GN ngam fan 3 lau the , dang not di ,cho lau wa roi day

Anonymous nói...

em cũng là một độc giả của anh GN. em cũng rất băn khoăn không biết chuyện này có thật không hay chỉ là để giải thích về những cảm giác của con người.em cũng la 1 người thích tìm hiểu về tâm linh nhưng thật sự em không mê tín. nêu anh GN co thể nêu ra dẫn chứng cụ thể là những chuyện này có thật thì em se thay đổi nhận định của mình. còn nếu bạn bè nào biết về sự thật ở nghĩa địa hoàng hoa thám thì nói cho em biết với nhé. em tin là sẽ có người trả lời giúp em câu hỏi này. cảm ơn anh hay chị nhé!

Anonymous nói...

de` nghi. GN post phan` tiep' nhanh di...doi. lau qua' roi` jx hjx

Anonymous nói...

chuyen hay day ah GN em to mo ghe. dang doc bi ngat" quang chan wa
phan 2 nhanh len naz

Anonymous nói...

Anh goc nhin oi viet nua di hay qua

Anonymous nói...

bao h thi co phan 3 dau.lau wa ngay nao cung len xem ma ko co gi ca.nhan len anh GN.sot ruot

Anonymous nói...

rat hay tuy nhien van con vai chi tiet hoi ruom ra,truyen co thien huong trinh tham hon la kinh di,rat mong a GN ra phan 3

Anonymous nói...

truyen hay wa,nhung ket thuc ra seo?tim mai chang thay gi het.hic

Anonymous nói...

tim hoai khong thay ket thuc?chu co bai moi ha anh GN,doc so chet dj dc,

Anonymous nói...

Mình nghĩ đây chỉ là truyện ma thôi, tác giả ko thể nhớ dc chi tiết các tình huống xảy ra dc, kể cả những nhân vật có trong truyện nữa. Dù sao cũng cám ơn anh GN đã cho mọi ng đc đọc câu chuyện hay như thế này.

Anonymous nói...

Phan mot cau chuyen qua that hap dan,nhung toi doc den phan 2 thi dung lai la bo ko doc nua.cau chuyen se rat hay neu nhu tac gia khong co tinh dua ten cua minh vao cot truyen,co tinh PR ten tuoi cua minh,nhu vay rat la kech com~,het suc that vong.

Anonymous nói...

anh GN hay~ cho em so dien thaoj de? co gj lien lac. nhe' ^^'

son nói...

Tùng soăn giờ chú lại chuyển từ kts sang viết truyện ma nữa àh....sơnkt11

Khởi Minh Land nói...

[ Truyện cười hay nhất tổng hợp ]



--> Giúp đỡ 



--> Các lý do bị bannick



--> Truyện cười vova



--> Bí quyết hôn nhân không cãi nhau !



--> Vì sao thanh niên nghiêm túc chết ?



--> Chuyện trai gái



--> Hậu môn mặt trời

Đăng nhận xét

Lưu ý:
- Trong mục "Nhận xét với tư cách", đăng nhập bằng tài khoản Gmail của bạn(Chọn "Tài khoản Google"). Nếu ko bạn chọn "Ẩn danh".(Nên đăng nhập để có thể tự xóa nhận xét của mình và lần sau đỡ phải chọn).