Hồn ma đô đốc

Lịch sử không nhắc đến câu chuyện này, song nay Góc Nhìn quyết đưa ra ánh sáng cho cả nhà ta cùng biết :D
Truyện kể rằng, buổi chiều cử hành tang lễ đô đốc Chu Du của nước Ngô, có một vị khách không mời mà tới, là quân sư Gia Cát Lượng của nước Thục. Tang lễ được tổ chức vô cùng trọng thể. Bên trong, bàn thờ Chu Du sắp xếp nghiêm trang, khói hương nghi ngút. Gia Cát Lượng đang bày trò khóc lóc um sùm, Tôn Quyền thì thút thít còn mẹ con Tiểu Kiều(vợ Chu Du) gào thét khan cả cổ. Đại khái, những điều này, bạn nào đã đọc Tam Quốc Chí chắc đều biết.


Bên ngoài, ngoài những cờ quạt và các nghi lễ ma chay dành cho đô đốc, thì trên mái nhà, còn có 2 tên lính cầm vải trắng, vừa đứng vẫy vừa khóc lóc, la hét: "Đô đốc xin hãy quay về.". Nước mắt nước mũi 2 tên chảy thành dòng, tóc tai rũ rượi, mặt mũi bơ phờ thất thần đến mức người ngoài nhìn vào hẳn phải nghĩ bọn chúng yêu quý Chu Du lắm. Giá mà Chu Du sống lại hay thậm chí cả hồn ma ông hiện về, dễ bọn chúng phải lao tới ôm chầm lấy ông mà hôn, mà cắn.

Bỗng từ xa, trên nền trời xanh xuất hiện một đốm trắng khiến 2 tên lính chú ý. Đốm trắng ngày càng lớn dần. Rõ ràng là nó đang bay về phía lễ tang. Khi đốm trắng lại đủ lớn để phân biệt được đấy là cái gì, hai tên lính điếng hồn.

Kìa, chẳng phải là đô đốc Chu Du trong bộ đồ khâm liệm màu trắng đang bay vù vù về phía chúng đó sao? Ông giơ 2 tay ra phía trước, cười rất tươi khoe hàm răng trắng bóng và bay nhanh như gió về phía ngôi nhà cử hành tang lễ.

Những tình cảm thương nhớ, luyến tiếc của mọi người đã đánh động tấm lòng Chu Du, tiếp thêm sức mạnh tâm linh, giúp ông đủ sức để tìm cách về lại với mọi người, với mong muốn tiếp tục sự nghiệp phò vua giúp nước còn dang dở. Từ xa, nhìn thấy cảnh mọi người khóc lóc, thấy không khí tang tóc đau buồn u ám, Chu Du cảm thấy lòng mình vui sướng lạ thường. "Mọi người yêu quý ta biết bao. Hẳn là thấy ta, họ sẽ vui mừng lắm đây" - Ông thầm nghĩ. Rồi ông giơ hai bàn tay ra, nói oang oang trong không khí: "Ta về với mọi người đây."

Ngờ đâu, ngay khi vừa nhận ra dáng hình đô đốc, 2 tên lính trên mái nhà quẳng vải, nhảy xuống đất như có võ rồi vừa chạy vừa la: "Ma! Có ma, bớ người ta." Đội lính cầm cờ trắng đứng dưới nghe vậy, cũng ngước lên trời xem cái gì làm 2 tên kia dám to gan bỏ vị trí chạy trối chết như thế. Khi thấy đô đốc lơ lửng trên nền trời, cả bọn vứt cờ vứt quạt, cong đít chạy.

Chu Du lấy làm lạ lắm. Ông lẩm bẩm: "Cái bọn chết nhát này, mà thôi, kệ nó, bọn chúng có phải thân thích gì của ta đâu, ta hẵng vào nhà gặp lại đức vua cùng gia quyến đã." Nghĩ đoạn, ông lướt trên không khí, xuyên tường đi thẳng vào nhà. Chưa vội xuất hiện, ông đứng nép vào một góc kín xem mọi người đang làm gì. Những gì ông nhìn thấy khiến đôi mắt Chu Du rưng rưng nước vì cảm động.

Giữa cử tọa, là Gia Cát Lượng đang quỳ dưới đất, giở từng bức tranh phác họa hình ảnh ông, bên dưới có những bài thơ kể lại sự nghiệp oanh liệt hào hùng của ông lúc sinh thời. Mắt Gia Cát Lượng đẫm nước, nước mũi chảy ròng ròng nhìn thấy gớm. Hắn vừa nói vừa khóc, bàn tay run run vuốt trên những bức hình một cách nâng niu. Phía bên phải, người vợ hiền Tiểu Kiều và các con ông ôm nhau gào thét. Bên trái, vua Tôn Quyền đang lấy tay áo lau nước mắt. Các quan trong triều cũng ôm nhau thút thít.

"Ôi, ta không kiềm chế nổi mất, mọi người yêu quý ta biết bao." Nghĩ rồi Chu Du "bay" thẳng ra giữa phòng, ông nói to át tất cả tiếng khóc: "Mọi người đừng khóc nữa, ta về rồi đây!"

Đầu tiên là vua Tôn Quyền, ngài nhảy qua đầu Gia Cát Lượng, rồi nhanh như một con sóc, ngài vừa chạy vừa la: "Có ma, có ma. Quân bay đâu...". Tiếp đến là các quan trong triều, giày xéo lên nhau mà chạy. Gia Cát Lượng sợ quá không đứng dậy nổi, hắn bò ra phía cửa cũng nhanh chả kém người ta chạy.

Chu Du buồn bã đứng nhìn Tiểu Kiều cùng các con đang cố vứt bộ quần áo xô gai ra khỏi người để chạy cho nhanh. Một nỗi đau quặn thắt dấy lên trong lòng. Ông thầm nghĩ: "Ta bây giờ hay ta lúc còn sống mà chẳng là ta? Lẽ nào các người sợ ta vì ta bây giờ không còn giống các người? Ta với các người giờ đây, là hai loài khác nhau? Các người sợ ma, nhưng các người có hiểu vì sao các người sợ không? Bởi vì đối với các người, ma là hình ảnh gắn liền với cái chết, mà các người thì không ai là không sợ chết cả. Thêm nữa, các người không biết ma là gì, ma tồn tại ra sao, vì vậy các người sợ. Cái sợ đấy, đúng hơn là sợ sự thiếu hiểu biết của các người chứ không phải sợ ma. Nếu các người biết, một hồn ma như ta chẳng thể hại được ai, hẳn các người đã không sợ."

Nghĩ đến đấy, bất chợt từ ngoài cửa, có đến 5, 7 tên lính cầm những xô chất lỏng hất về phía ông. Nhìn cái màu đỏ loét đang tung tóe khắp phòng, Chu Du biết ngay đấy là cái gì: "Máu chó à, thực sự các người muốn xua đuổi ta ư? Vậy thì ta còn vương vấn gì nữa mà phải đứng mãi nơi đây." Nói rồi Chu Du tan biến đi như một làn khói.

Bên ngoài, rất nhiều thầy cúng đang bấm độn, bắt quẻ... Tiểu Kiều cùng đàn con thì đứng từ xa lạy như tế sao: "Lạy chàng, lạy chàng, chàng sống khôn chết thiêng thì phù hộ cho vợ con thiếp chứ đừng hiện về hù dọa mọi người như vậy. Lạy chàng..."

Góc Nhìn.
Loading related posts...

3 Comments:

Anonymous nói...

Haj vaj ca daj.bo tay caj nha ong GN nay.mau post nhung bong ma tren duog HHT nhanh len cho pa kon thuog thuc nghe cha.

viaitoionline86 nói...

ec, cai truyen hoang hoa tham con chua post het ma :(

Anonymous nói...

hic ong goc nhin nay do qua mai chua viet xong phan 4 ah.chua viet xong sao lai dang cac phan truoc nen lam gi de nguoi doc doi lau the.chan qua cau chuyen mat han di su thu vi vi da phai cho doi qua lau.lan sau dung co ma the nua Goc nhin nhe
hic hic

Đăng nhận xét

Lưu ý:
- Trong mục "Nhận xét với tư cách", đăng nhập bằng tài khoản Gmail của bạn(Chọn "Tài khoản Google"). Nếu ko bạn chọn "Ẩn danh".(Nên đăng nhập để có thể tự xóa nhận xét của mình và lần sau đỡ phải chọn).