Oan hồn trong xóm trọ, phần cuối.

Xem các phần trước ở đây:
Oan hồn trong xóm trọ phần 1
Oan hồn trong xóm trọ phần 2
Oan hồn trong xóm trọ phần 3





Oan hồn trong xóm trọ, phần cuối.

Oan hồn trong xóm trọ

Nhung lắp bắp: “Anh T., anh nói sao?”

“Đây ko phải là Thanh, đúng hơn thì ko phải Thanh mà chúng ta thường thấy.”

Thanh quay lại, nhưng đôi mắt cậu rõ ràng là đang nhìn ra vô cực chứ ko phải nhìn Nhung hoặc Góc Nhìn. Đôi mắt ấy ko phải là một con người, cũng ko phải là một con thú, nó chỉ đơn giản là 2 nhãn cầu nhét vào trong hốc mắt, ko có khả năng biểu cảm. Thanh rút trong người ra một con dao gập, bật nó ra và dí vào cổ Lai. Lưỡi dao sắc và thân dao dài, mỏng như một lá lúa khiến Góc Nhìn có cảm giác chỉ cần Thanh mạnh tay hơn một chút là Lai sẽ đi đời.

Nhung run rẩy: “Trời ơi, phải làm sao bây giờ?”

Góc Nhìn cũng lúng túng ko biết phải xử lý ra sao, anh bấm nhẹ vào tay Nhung nói nhỏ: “Chúng ta cần phải tránh mọi sự kích động cho Thanh bây giờ, ko để cậu ta hại Lai cũng như ko để cậu ta tự chĩa dao vào mình.”

Góc Nhìn suy nghĩ rất nhanh. Rõ ràng chuyện này là do hồn ma của Thu gây nên, nhưng theo suy đoán của anh, Thu ko hiện diện trong cơ thể Thanh. Người bị ma nhập thường có đôi mắt cực kỳ linh hoạt và biểu cảm, bởi vì đó là công cụ duy nhất giúp hồn ma biểu đạt một cách chính xác nhất tình cảm của mình. Các bộ phận trên cơ thể đều là của người khác, rất khó điều khiển. Nhưng đôi mắt thì khác, nó có thể diễn đạt cảm xúc chẳng khác gì đôi mắt của chính hồn ma lúc còn sống.

Theo anh, có lẽ Thu đã xâm nhập vào não bộ của Thanh, tác động lên đó, thổi vào tâm trí Thanh những tình cảm căm ghét, thù hận và cuối cùng là bắt Thanh làm theo ý mình như một kiểu thôi miên, ám thị. Nếu bây giờ, anh và Nhung có những hành động làm cho Thu tức giận, thì rất có thể cô ta sẽ sát hại cả Thanh lẫn Lai bằng cách điều khiển Thanh. Cũng ko thể đứng nói vào khoảng trống như đang nói chuyện với Thu vì cho rằng cô ta đang quanh quẩn trong căn phòng này được. Bởi vì, theo hiểu biết của Góc Nhìn, hồn ma tồn tại dưới 1 dạng sóng kiểu như sóng điện từ. Ko có thân xác, ko có các giác quan, lẽ đương nhiên là ko thể nghe được những điều anh cũng như người khác nói. Giao tiếp qua các giác quan chỉ có tác dụng giữa những cá thể đang tồn tại dưới 1 cơ thể sống với nhau mà thôi. Tuy nhiên, thay vào đó, cô ta có thể nắm rõ suy nghĩ của những người đang có mặt trong căn phòng này. Một suy nghĩ mang đến một hành động xấu lập tức sẽ khiến Thu đề phòng và gây ra phản ứng tiêu cực. Góc Nhìn hiểu rằng những gì anh đang suy nghĩ, có thể Thu đều biết. Nhưng nếu bảo Góc Nhìn tìm cách giao tiếp với Thu thông qua tâm thức(hay suy nghĩ) thì anh ko thể nào làm được. Suy nghĩ, hay tâm thức, là một dạng dây truyền bất tận ko theo trình tự nào hết. Người ta có thể đang suy nghĩ đến việc này, bỗng dưng quay sang liên hệ ngay đến việc khác, hoặc là những cái mà các giác quan như mắt, mũi, mồm, tay, chân… cảm nhận được cũng sẽ tác động lớn lên dòng suy nghĩ của con người. Loại bỏ hoặc điều khiển được dòng tâm thức, chỉ có những bậc giác ngộ như đức Phật hoặc những vị chân tu đã đạt đến đẳng cấp cao của thiền định mà thôi. Biến suy nghĩ của mình thành thông điệp để gửi đến một vong hồn, là điều bất khả kháng đối với người bình thường. Góc Nhìn cũng không ngoại lệ. Cách khả dĩ nhất bây giờ, là hi vọng Thu sẽ nhập vào cơ thể Thanh để nói chuyện với mọi người. Lúc này, Thu sẽ giao tiếp với Góc Nhìn như một người bình thường. Nhưng điều đó, hoàn toàn phụ thuộc vào Thu.

Góc Nhìn cảm thấy rối bời. Anh ko biết phải xử trí ra sao cho hợp lý. Thanh vẫn ngồi dí dao vào cổ Lai như một bức tượng, ko nhúc nhích. Sau khi đắn đo, Góc Nhìn quyết định sẽ cố tìm cách giao tiếp với Thu. Anh lẩm nhẩm trong đầu: “Hãy nhập vào Thanh và nói chuyện với chúng tôi”.

Góc Nhìn đã thiển cận ở chỗ này, bởi vì khi anh lẩm nhẩm như vậy, là anh đang nghĩ đến câu nói “Hãy nhập vào Thanh và nói chuyện” chứ ko phải nghĩ đến tình huống Thu nhập vào Thanh. Ko những thế, chỉ trong tích tắc, bộ não Góc Nhìn lại tràn ngập những suy nghĩ về hoàn cảnh hiện tại, về tính mạng của Lai, Thanh, về việc Nhung là em gái Thu, về vòng hoa, về dây thòng lọng, thậm chí là cả những suy nghĩ cũ hơn về câu chuyện của Tú vừa kể, chuyện 2 căn phòng trống… Tất cả như một quyển album chi chít những hình ảnh được sắp xếp 1 cách hỗn độn ko thể nào thu gom vào được.

Sau một lúc cố gắng, thấy Thanh vẫn ko cử động, Góc Nhìn đành chịu đầu hàng. Anh đứng im ko còn biết nói gì. Tất cả: Thanh, Lai, Góc Nhìn và Nhung đều im lặng như những pho tượng trong triển lãm.

Bất chợt lúc ấy, đôi mắt Lai hấy háy rồi mở ra. Lai đã tỉnh. Anh nhìn Góc Nhìn, nhìn Nhung và nói một cách khó nhọc: “T., Nhung, 2 người ra ngoài đi. Chuyện này đã đến lúc phải chấm dứt rồi. Tôi là một nửa của câu chuyện, chỉ có tôi mới kết thúc được nó.”

“Xem đôi mắt của Thanh kìa”. – Nhung nói và đẩy nhẹ vào tay Góc Nhìn.

Khác với đôi mắt vô hồn khi nãy, ánh mắt của Thanh giờ đây như có lửa. Hai con mắt nhìn Lai rực sáng và căm thù. Thanh cất lên một giọng nửa đàn ông nửa đàn bà khiến Nhung và Góc Nhìn rùng mình nổi gai ốc: “Tên khốn, sao mày lại ra đây, mày ko dám đối diện với tao chứ gì.”

Lai nói chậm rãi: “Anh ko muốn thấy em như thế, Thu ạ. Và, anh ko thể điều khiển được lúc nào mình tỉnh, lúc nào mình mê. Anh là người bình thường, cái đó do cơ thể sinh học của anh điều khiển. Anh ko sợ chết, Thu ạ, nhưng anh sợ em nói với anh những lời như thế. Từ bao nhiêu năm nay, anh luôn tôn thờ em, chưa bao giờ anh có bất kỳ 1 ý nghĩ nào xúc phạm em, dù là nhỏ nhất. Những lời nói của em vừa rồi, nó như hàng ngàn hàng vạn mũi tên nghiền nát trái tim anh.”

“Vậy là nãy giờ, Thu nói chuyện với Lai trong cơn mê của cậu ta. Có lẽ Thu đã chửi mắng Lai thậm tệ lắm”.- Góc Nhìn nghĩ thầm. – “Vấn đề bây giờ là phải làm sao xoa dịu được lòng thù hận có trong Thu. Điều này quả thực là quá khó.”

Góc Nhìn bóp trán suy nghĩ trong khi đôi mắt vẫn ko rời Thanh(hay Thu) và Lai. Anh hi vọng Lai sẽ nói được nhiều điều xoa dịu sự căm thù của “Thu”.

“Nhiều năm qua” -Lai nói tiếp- “Có ngày nào anh ko nghĩ về em? Có ngày nào anh ko xem lại những kỷ vật, những bức ảnh của em? Có ngày nào đôi mắt anh ko nhỏ lệ vì em?
Anh đã hèn nhát, anh đã bỏ mặc em chết 1 mình, anh biết anh là thằng khốn nạn, nhưng ko vì thế mà anh ko yêu em, Thu ạ.”. Đôi mắt Lai nhìn thẳng vào mắt Thanh/Thu và rưng rưng nước mắt. Anh nói tiếp: “Anh đã thề là, suốt cuộc đời này, anh sống chỉ để nghĩ về em, nhớ về em, về những giây phút có em, những kỷ niệm của chúng ta.

Mấy năm nay, anh sống như một cái xác, duy vật hoàn toàn. Bề ngoài anh cười đó, nói đó, đi lại đó, nhưng đó ko phải là con người thật của anh. Chỉ đến khi đêm về, khi mà đôi bàn tay anh run run vuốt ve trên những tấm hình của em, những kỷ vật của em, anh mới thực sự là chính mình, anh mới cảm thấy tâm hồn mình đúng là của 1 con người.

Như em đã biết, anh là người con trai duy nhất trong 1 dòng họ lớn, cũng có nghĩa là người nối dõi duy nhất của dòng họ này. Ko chỉ bố mẹ mà cả dòng họ đều trông cậy, hi vọng vào anh. Họ giục anh lấy vợ từ vài năm nay, nhưng, đến cả một rung động nhỏ nhất với người khác giới anh còn ko có, thì làm sao có thể lấy ai được. Anh ko yêu, anh ko lấy ai được, bởi vì trái tim anh ko còn nữa, Thu ạ. Nó đã chết từ buổi tối hôm đó rồi. Nó chết theo em, theo hình bóng của em. Chỉ có đêm về, thì linh hồn của nó mới quay lại, nhập vào anh để anh có thể rung động trước những kỷ vật của 2 chúng ta.”

“Tên khốn, mày câm đi, đừng lừa tao thêm một lần nữa”. “Thu” nghiến răng, mặc dù đôi mắt “cô” đã đỏ hoe.

“Chị ơi, chị đừng như thế nữa”.- Chỉ nói được đến đây, Nhung òa khóc. Cô khóc nấc lên, khóc như chưa bao giờ được khóc. Đã bao năm qua Nhung ko được khóc, hay nói chính xác là cô ko khóc được. Trong chốn bụi trần, Nhung lỳ lợm và chai cứng đến mức khó tin. Giờ đây, Nhung muốn khóc bù cho tất cả những năm tháng đã qua.

“Em! Em tôi, đứa em gái bé bỏng ngày nào của chị. Vì chị mà em phải vất vả, vì chị mà em phải đau khổ. Chị thương em lắm em có biết ko. Hãy lại đây, lại đây cho chị được ôm em vào lòng.”

Nhung khóc to hơn, cô lao về phía Thu, ôm chầm lấy “chị”, bỏ qua nỗi sợ hãi vì đây là một hồn ma, bỏ qua mối nguy hiểm với con dao trên tay “Thu”. “Thu” bỏ dao xuống đất, run run vuốt ve trên khuôn mặt Nhung.

Góc Nhìn thấy đây là cơ hội tốt nhất để lao đến cướp lấy con dao, nhưng sau 1 khắc đắn đo, anh quyết định ko làm thế. Mọi chuyện có thể sẽ tồi tệ hơn nếu làm cho “Thu” bị kích động.

“Tất cả chỉ vì hắn, vì gia đình hắn em ạ. Hắn đã làm cho chị ra nông nỗi này”.

Nhung quắc mắt quay sang nhìn Lai. Đây chính là kẻ đã hại chết chị cô? Cô nghiến răng nói trong nước mắt: “Hắn, hay gia đình hắn đã giết chị phải ko?”. Lai nhắm mắt lại tránh tia sáng căm thù của Nhung nhưng anh ko giải thích.

“Ko phải thế em ạ, em đừng hiểu nhầm. Chị căm thù hắn, nhưng chị ko muốn em hiểu sai sự việc. Chị sẽ kể cho em nghe đầu đuôi câu chuyện.

Trước đây chị và hắn yêu nhau, như thỉnh thoảng chị vẫn kể cho em nghe đấy. Gia đình hắn tìm mọi cách ngăn cản ko cho hắn yêu chị. Họ bảo chị là con bé mồ côi, mất nết, rồi tuổi của chị và hắn ko hợp nhau, số chị sát chồng… còn nhiều lý do lắm. Nhưng sự thực thì họ đã nhắm cho hắn một con bé là tiểu thư con nhà giầu, có bố làm rất to ở trong chính phủ. Nếu lấy được con bé đấy, thì sự nghiệp của hắn sẽ lên như diều gặp gió, có thể thăng tiến nhanh và làm những chức vụ mà người đời mơ ước. Hắn là con trai duy nhất trong một dòng họ chỉ đẻ toàn con gái, vì vậy hắn là niềm hi vọng, niềm tự hào của cả dòng họ đó. Họ hi vọng khi cưới được con bé kia, hắn sẽ làm rạng danh dòng họ.

Hắn ko muốn xa chị, và chị cũng thế. Nhưng gia đình hắn ngày càng quá quắt. Đầu tiên họ thuyết phục, rồi đến dọa nạt, cuối cùng họ nói thẳng: “Cả dòng họ chúng tao ko muốn thấy cái mặt của mày, mày là thứ giá áo túi cơm bẩn thỉu, thứ con gái rẻ tiền, mày ko xứng đáng được có mặt trong dòng họ của chúng tao. Mày nên biết thân biết phận cút đi thì hơn.”. Ban đầu họ chỉ muốn hất cẳng chị đi cho con trai họ tự do yêu người đó, nhưng qua thời gian, họ căm ghét chị vì cho rằng chị cứng cổ, lỳ lợm và luôn đối đầu với họ. Sau nhiều tháng đấu tranh ko có kết quả, chị và hắn quyết định cùng nhau tìm cái chết.

Để tượng trưng cho một tình yêu bất tử, cả 2 quyết định sẽ làm một vòng hoa hồng kết hình trái tim ở ngay chỗ mà cả 2 sẽ từ giã cõi đời. Vậy là một ngày chủ nhật, hắn đi mua hoa, nến cùng một số dụng cụ để làm trái tim. Chị ở nhà làm 2 sợi dây thòng lọng. Chị đã mắc sai lầm ở đây.

Chị vốn ko cao trong khi hắn lại khá cao. Khi làm dây treo cổ, chị lấy chiều cao của mình làm chuẩn để đo dây. Sau đó buộc cả 2 nút thắt có độ cao bằng nhau. Khi mọi việc xong xuôi, cả 2 đưa đầu vào thòng lọng, hôn nhau lần cuối và đạp chiếc ghế dưới chân để quyết tâm ra đi vĩnh viễn. Mắt chị tối sầm lại và chị ko biết gì nữa, trong khi hắn thì ko như vậy. Hắn cao, và vì vậy, khi đạp ghế chân hắn vẫn còn chạm đất, hắn đã tháo sợi dây ra khỏi cổ và bỏ chị ở lại 1 mình.”

“Mọi việc ko đơn giản như vậy đâu, Thu ạ, em hãy nghe anh nói.” – Lai mở mắt ra, nhìn vào mắt Thu cố gắng thanh minh.

“Câm đi!!! Mày ko được phép nói ở đây.”

Rồi “Thu” nói tiếp: “Sau khi chết, biết hắn ko chết theo mình, chị đã vô cùng đau khổ. Em có hiểu sự đau khổ của 1 hồn ma là thế nào ko Nhung? Ko như người sống, hồn ma ko còn thân xác để hưởng những cảm giác khoái lạc về vật chất. Cái mà mọi người hay gọi là linh hồn, thực ra chỉ là dòng tư tưởng của người đã chết, nó chính là cái tôi, cái bản ngã của mỗi người. Nó tồn tại dưới 1 dạng sóng điện từ. Khi còn sống, linh hồn tồn tại trong cơ thể sinh lý của con người và điều khiển nó. Cả 2 cộng sinh với nhau để cùng tồn tại. Khi cơ thể đói, nó điều khiển con người đi tìm thức ăn, khi cơ thể khát, nó điều khiển đi tìm nước uống. Bên cạnh đó, khi linh hồn yêu một ai hay thích một cái gì đó, nó sẽ điều khiển cơ thể làm những hành động hòng đạt được mục đích của nó. Tóm lại, cơ thể con người ví như chiếc xe, còn linh hồn là người tài xế. Khi linh hồn thoát ra khỏi cơ thể, giống như người tài xế mất xe vậy. Ko còn phương tiện giúp cho tài xế đi đến đích của mình nữa. Nếu người tài xế bằng lòng dừng lại và chấp nhận sống ko có xe thì ko sao, nhưng nếu anh ta vẫn quyết tâm đi đến đích, thì đó là một sự khó khăn và đau khổ vô cùng. Linh hồn cũng vậy, một kẻ tham ăn luôn cảm thấy đói và thèm ăn, nhưng hắn ko còn cơ thể để ăn nữa, vì vậy hắn luôn ở trong trạng thái thèm khát. Hắn tìm đến những chỗ có yến tiệc, hội hè… để tìm cách cộng hưởng với những rung động khoái trá khi người ở đó ăn thoát ra. Như em biết đấy, khi em ăn một miếng táo, lưỡi của em sẽ cảm nhận hương vị, sau đó chuyển thành tín hiệu thần kinh truyền lên não và não phân tích hương vị ngon hay dở của miếng táo này. Linh hồn kẻ tham ăn tìm cách cộng hưởng với loại tín hiệu này hòng thỏa mãn nhu cầu thèm ăn của hắn. Nhưng đấy chỉ là ảo tưởng, khiến hắn càng đau khổ hơn, càng thèm hơn.”

Góc Nhìn nghe như nuốt lấy từng lời của “Thu”. Có nhiều điểm giống với những gì anh đã biết, nhưng cũng có rất nhiều điều anh chưa biết. Đây sẽ là một nguồn tư liệu vô giá cho anh trong quá trình sáng tác.

“Chị nói dài vậy để cho em hiểu, một hồn ma mang tâm trạng như chị sẽ đau khổ đến mức nào. Ko còn thân xác, chỉ tồn tại bằng tư tưởng, chị đã khổ sở đến cùng cực khi tràn ngập trong sự tồn tại bây giờ của chị chỉ là tư tưởng thất vọng và đau khổ khủng khiếp vì bị dối lừa, bị phản bội. Em cũng có thể hiểu là, chị thực sự ko còn nữa, những gì mà mọi người nghĩ là hồn ma của chị lâu nay, thực ra chỉ là những tư tưởng oán hận, căm thù, bất mãn của chị mà thôi. Một người ko còn gì phải tiếc nuối khi chết, linh hồn họ rất bình an và thanh thản, do đó, tần sóng giao động của loại sóng cấu tạo nên linh hồn họ rất nhẹ, loại sóng này ko thể tác động đến người sống. Những người như vậy, thường đầu thai rất nhanh. Ngược lại, một người như chị chết, sóng cấu tạo linh hồn của chị dao động với tần số hết sức dữ dội và có thể tác động đến thần kinh người sống, tất nhiên là chỉ 1 số người mà thôi.”

“Thu” dừng lại và chỉ vào Lai: “Tất cả những đau khổ đến cùng cực mà chị phải chịu đều do hắn mà ra.”

Nhung đã nín khóc, nhưng cô ko biết phải cư xử ra sao trong tình huống này. Nhung luôn nghĩ chị mình bị sát hại, nhưng giờ, mọi việc đã rõ, chính chị cô chủ động đi tìm cái chết với mong muốn được ở mãi bên người mình yêu. Nhung ko biết phải đổ lỗi cho ai bây giờ.

“Cô nhầm rồi, kẻ thù của cô, ko phải ai khác, mà chính là cái lòng hận thù của cô đó. Rõ ràng là nếu ko có hận thù, thì cô đâu có phải đau khổ. Vậy tại sao cô cứ phải tìm kiếm kẻ thù ở đâu xa? Hãy chiến đấu và tìm cách loại bỏ những cảm xúc tiêu cực của chính mình đi. Nếu ko còn những cái đó, cô sẽ rất thanh thản. Người ta bảo, oán thù nên mở ko nên thắt, huống chi cô còn có 1 sự hiểu lầm với Lai.”. - Góc Nhìn nhìn “Thu” và nói rõ ràng từng tiếng một.

“Thu” ngạc nhiên nhìn Góc Nhìn, dường như giờ cô mới biết đến sự có mặt của anh. Cô nói: “Hiểu lầm ư, còn có hiểu lầm gì ở đây nữa?”

“Xin em hãy nghe anh nói đã, anh nói xong, em muốn làm gì anh cũng được”. Lai nói và nhìn “Thu” bằng con mắt cầu khẩn. Thấy “Thu” ko nói gì, Lai tiếp: “Tối hôm ấy, anh đã quyết tâm cùng em ra đi mà ko hối tiếc. Khi chúng ta cùng nhau đá chiếc ghế, anh cũng lập tức nghẹt thở, tối tăm mặt mày và rơi vào vô thức. Nhưng trong cái vô thức ấy, bản năng sinh tồn trong con người anh trỗi dậy, hoàn toàn ko phải do lý trí điều khiền, nó tự động duỗi thẳng 2 bàn chân ra để chân chạm đất, và sau đó tháo sợi dây khỏi cổ. Đây chỉ là những điều anh suy đoán, vì sau đó anh được biết nếu mình đứng nghến chân lên cao hết cỡ thì cổ sẽ cao hơn nút thòng lọng, và vì vậy ko thể tự tử được. Lúc ấy có người chạy đến, họ hô hoán lên và đưa anh đến bệnh viện.

Một thời gian dài sau đó, anh luôn nghĩ đến chuyện đi theo em, nhưng bố mẹ anh và người nhà đã cẩn thận, luôn cắt cử người canh chừng anh thật kỹ. Họ luôn sợ nếu anh chết, thì dòng họ nhà anh sẽ tuyệt tự. Nhưng em có biết ko, cái cảm giác của anh lúc đó, là cảm giác điên khùng vô kể. Anh ko thể nào chịu nổi cảnh người yêu mình đã ra đi mãi mãi trong khi anh vẫn còn ngồi đấy. Trước đây, 1 ngày ko được gặp em anh đã nhớ muốn phát điên, huống chi nghĩ đến việc ko bao giờ được gặp em nữa. Cha mẹ anh khóc lóc, van xin và tỏ ra rất hối hận vì đã ngăn cản chúng ta trước kia. Họ cầu xin anh từ bỏ ý định tự tử. Mẹ anh còn dọa, nếu anh chết, thì bà cũng chết theo.

Sau đó, họ đưa anh vào bệnh viện tâm thần để điều trị. Trong bệnh viện, người ta nhồi nhét vào cơ thể anh đủ thứ thuốc và dùng nhiều biện pháp tâm lý trị liệu, những mong anh quên đi ý định tự tử. Suốt nửa năm trời luôn có người kè kè bên cạnh, rồi uống, chích liên tục đủ các loại thuốc, cuối cùng cái ý định chấm dứt mạng sống cũng rời bỏ anh.

Thực ra thì, trong thời gian đó, có dịp nhìn lại tất cả mọi chuyện, anh mới nhận ra rằng, ý định đi tìm cái chết của cả 2 chúng ta thật sai lầm. Chúng ta đã ko biết trân trọng những cái mình đang có và ko dám đương đầu với thử thách. Chết chỉ là một hành động trốn chạy chứ ko thể giải quyết được điều gì cả. Ko những thế, nếu chết, chúng ta sẽ vô tình đánh mất mất cơ hội làm lại của chính mình. Chẳng phải, trong muôn vàn những khó khăn, đau khổ, chúng ta vẫn luôn có nhau, vẫn yêu thương, đùm bọc nhau đấy sao? Anh còn nhớ, khi bố mẹ anh mua nhà ở Hà Nội và bắt anh đến ở, anh đã kiên quyết ko ở mà vẫn ở lại xóm trọ này, để được gần em, để có thể gặp em bất cứ lúc nào anh muốn và để thể hiện cho bố mẹ anh thấy rằng, anh ko thể sống thiếu em. Hôm đó, em đã ôm anh và khóc vì cảm động, em nhớ ko? Rồi còn vô số những tình huống khác nữa, nhưng có bao giờ anh ko có mặt bên em, có bao giờ anh để em phải tủi thân? Bố mẹ anh thuyết phục, năn nỉ, rồi dọa nạt, đòi từ mặt anh,… nhưng tất cả những cái đó ko hề làm tình yêu của anh dành cho em bị lay chuyển.

Khi đã quyết tìm đến cái chết như một lối thoát, khi đã đưa cổ vào dây thòng lọng, chúng ta đã ko còn cơ hội để quay đầu. Giờ đây, mỗi khi nghĩ lại giây phút ấy, anh cảm thấy hết sức căm ghét bản thân mình. Tại sao chứ, tại sao chúng ta lại nghĩ rằng chết cùng nhau là lối thoát duy nhất? Và tại sao, tại sao lúc ấy anh ko sáng suốt hơn để dừng hành động ấy lại, để bây giờ, cả cuộc đời anh phải ôm mối hận vì thiếu bóng em?

Khi anh xuất viện, quay lại xóm trọ cũ, bố mẹ anh đã trả lại phòng cho chủ nhà. Họ thanh toán tiền và giải thích rằng anh ko ở đấy nữa. Họ nài nỉ anh đến ở với họ trong một căn nhà khang trang ở Hà Nội, nhưng anh quyết tâm ko đến. Cuộc đời anh, thiếu vắng em, đã ko còn ý nghĩa nữa. Vậy thì nhà cao cửa đẹp, tiền bạc có nghĩa lý gì? Lúc xuất viện, anh đã thề rằng cả cuộc đời này, anh sẽ ko yêu bất cứ ai khác ngoài em, rằng anh chỉ sống để nhớ về những kỷ niệm lúc còn có em, nhớ về hình bóng của em và để bảo vệ, giữ gìn, nâng niu những kỷ vật của em. Để chắc chắn mình sẽ thực hiện được lời thề và để nhắc nhở mình ko lúc nào được phép quên nó, anh đã nghiến răng tự chặt đứt 2 ngón chân út và áp út của bàn chân phải…”

Góc Nhìn sửng sốt, Nhung sửng sốt và cả “Thu” cũng sửng sốt. Ko ai ngờ anh chàng này lại có 1 quyết tâm sắt đá đến như thế. Góc Nhìn hướng đôi mắt về phía chân Lai, nhưng anh ta đi tất. Xưa nay, chưa bao giờ Góc Nhìn được nhìn thấy bàn chân trần của Lai. Anh ta, hoặc là đi giầy lúc ở ngoài đường, lúc lên công sở…, hoặc là đi tất lúc ở nhà. Đấy là chi tiết ko khiến Góc Nhìn bận tâm lắm nên anh chưa bao giờ hỏi Lai. Giờ đây anh mới vỡ lẽ, hóa ra Lai đi tất, là để che dấu khuyết điểm ở chân.

“Nếu ko tin, em có thể kiểm tra”. – Lai nhắm mắt nói tiếp.

Bàn tay “Thu” run run, cô kéo chiếc tất trong chân phải của Lai ra. Đúng như lời Lai nói, bàn chân chỉ có 3 ngón. “Thu” ngồi bệt xuống, ôm mặt khóc.

“Em đừng khóc nữa, em hãy nghe anh kể nốt câu chuyện” – Lai tiếp: “Căn phòng cũ lúc đó đang có người thuê, nên anh đành thuê một phòng khác. Là căn phòng mà hiện anh đang ở. Một thời gian sau, người thuê căn phòng cũ của anh, tức là căn phòng mà chúng ta đang ngồi đây, bỏ đi vì theo lời anh ta giải thích, thì ở căn phòng này, anh ta liên tục bị bóng đè.”

“Hóa ra căn phòng trống này là căn phòng cũ của Lai, chứ ko phải phòng Thu như mọi người vẫn nhầm tưởng. Phòng thực sự của Thu, chính là căn phòng trống bên cạnh” – Góc Nhìn thầm nghĩ.

“Anh có tìm hiểu thêm, thì được biết, trong suốt thời gian anh nằm viện, đã có nhiều người chuyển đến một trong 2 phòng, của em và anh, nhưng ko ai ở lại được vì gần như bất cứ khi nào nhắm mắt là lại bị bóng đè. Có người còn kể thấy cả người treo cổ trong phòng.

Anh biết là linh hồn của em vẫn còn tồn tại trong 2 căn phòng ấy và em đang nguyền rủa, trách móc anh. Anh hoảng loạn thực sự. Có lúc, anh đã định chuyển đi nơi khác, thế nhưng, mỗi khi nghĩ đến điều đó, vết thương ở 2 ngón chân anh lại đau nhói nhắc nhở anh ko thể hèn nhát thêm một lần nữa. Vậy là anh vẫn ở lại. Nhưng anh ko dám lại gần 2 căn phòng ấy, vì anh sợ phải đối mặt với em, sợ phải nghe những lời trách móc của em, sợ em bất ngờ hiện ra chỉ vào mặt anh mắng anh là thằng hèn…

Vẫn có người đến và đi 2 căn phòng ấy, nó như 1 thông điệp của em gửi đến cho anh khiến anh suy sụp. Hằng đêm, trong mỗi cơn mơ, anh lại thấy em. Có lúc em đứng buồn bã nhìn và hỏi anh: “Vì sao lại thế”, có lúc em lại chửi mắng, trách móc anh thậm tệ. Anh ko biết đấy thực sự là linh hồn em hiện về hay chỉ là trí tưởng tượng của mình. Anh lao vào nghiên cứu chủ nghĩa duy vật, triết học Marx, Lê-nin hòng quên đi sự ám ảnh ấy. Anh đọc một cách điên cuồng tất cả các học thuyết duy vật và bắt ép mình phải tin rằng linh hồn ko hề tồn tại. Một thời gian sau, anh ko còn mơ thấy em nữa, đó cũng là thời điểm bà chủ nhà quyết định đóng cửa 2 căn phòng trống, ko cho ai thuê nữa. Lúc bấy giờ, anh đã trở thành một cái máy, trong đầu anh tiếp thu được vô số học thuyết về chủ nghĩa duy vật, anh thuộc lòng triết học Marx, Lê nin và sẵn sàng thuyết giảng mớ lý thuyết ấy ra bất cứ khi nào có dịp. Nhờ những cái đó, mà người ta tin tưởng anh, giao cho anh nhiều trọng trách đáng được người khác ghen tị. Người ta nghĩ anh thật mẫu mực, thật đáng tin cậy, và chắc chắn con đường công danh của anh sẽ rất sáng lạn. Ko ai biết rằng, mỗi khi đêm về, khi nằm một mình trong căn phòng trống, anh lại trở về với chính con người thật của mình. Anh khóc như một đứa trẻ bên những tấm ảnh, những món quà của em…”

“Thu” lại bật khóc. Cô ko biết phải nói gì hơn. Rõ ràng, giờ đây cô đã hiểu Lai hơn, hiểu anh ta yêu cô thật lòng.

Tất cả mọi người lại im lặng, mặc cho “Thu” khóc thỏa thích, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ của riêng mình.

Góc Nhìn đang tính xem anh phải làm gì sau khi “Thu” nín khóc.

Nhung chua xót nhìn “Thu” khóc, cô thấy thương chị mình vô hạn. Cô muốn làm một cái gì đấy để giúp Thu, nhưng cô lại ko thể làm gì được.

Lai cũng hết sức đau khổ khi thấy “Thu” khóc, nhưng anh cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều vì cuối cùng, anh cũng có dịp nói ra tất cả những gì anh chất chứa trong lòng. Và quan trọng hơn cả, là được giãi bày với Thu nỗi lòng của anh. Điều mà dù có nằm mơ anh cũng ko bao giờ tưởng tượng thấy. Anh nhắm mắt cố gắng ngăn nước mắt lại và thả dòng suy nghĩ trôi ngược về quá khứ, khi anh và Thu còn được ở bên nhau chia ngọt sẻ bùi, cùng nhau vượt qua biết bao nhiêu gian nan thử thách.

Khi thấy “Thu” đã nín khóc, Góc Nhìn lên tiếng: “Vậy là, mọi hiểu lầm đã được hóa giải, hi vọng Thu sẽ quên đi lòng hận thù để chúng ta cùng sống thanh thản hơn. Tôi chỉ có một thắc mắc muốn hỏi Thu, ko biết cô có thể vui lòng giải đáp giúp tôi được ko?”

Thu nói với giọng đã bình tĩnh hơn rất nhiều:“Anh cứ nói”

Góc Nhìn nêu lên thắc mắc mà anh vẫn canh cánh trong lòng kể từ buổi đầu gặp Thanh: “Tôi và cô vốn ko quen biết, tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy hồn ma của cô. Trong câu chuyện này, tôi là người vô can, vậy tại sao cô lại biết những bài thơ của tôi?”

“Anh là một người có tinh thần mạnh mẽ. Anh tin có hồn ma và sự tồn tại của linh hồn sau khi chết nhưng anh ko bận tâm đến điều đó. Chính những cái đó khiến tôi ko thể tác động lên thần kinh của anh để gây ảo giác về sự hiện hữu của tôi như với Tú và sau này là Thanh được. Sự mạnh mẽ về tinh thần của anh cũng cản trở khiến tôi ko thể tác động lên não bộ Tú, nhất là khi anh thường xuyên có mặt ở nhà và thường xuyên làm việc khuya. Nhưng chính sự mạnh mẽ ấy đã thu hút dòng tư tưởng của tôi. Tôi bị lôi cuốn bởi tâm thức của anh. Nói một cách khoa học, trong tư tưởng của anh có những dao động phù hợp với “cơ thể” tôi lúc ấy, vốn cũng chỉ là một dạng sóng điện từ. Tôi cảm thấy rất dễ chịu khi được cộng hưởng với những dao động đó. Vậy là tôi đồn trú trong tâm thức anh và ko ngừng đọc những dòng suy nghĩ của anh. Tôi biết cách anh làm việc, sáng tác và cả những tình cảm hay sự đấu tranh nội tâm của anh nữa.”

Góc Nhìn rùng mình: “Khoan đã nào, thời gian đó chính là thời gian mà tôi cảm thấy tính tình của mình có nhiều đổi thay. Tôi hay cáu giận, dễ nổi khùng và dễ có ác cảm với người khác. Có một lần, mẹ tôi đã bảo với tôi, rằng bà đi xem bói về, ông thầy bói nói tôi bị “một con tà” đi theo. Lẽ nào, “con tà” ấy là cô, và những sự thay đổi của tôi là do tác động của cô?”

“Đúng vậy, tôi vốn được cấu tạo bởi mật độ dày đặc của những dao động hận thù, bất mãn… nên khi tôi xâm nhập vào tư tưởng anh, tôi đã làm cho anh bị ảnh hưởng khá nhiều. Ko chỉ mình tôi, trong tư tưởng của anh còn rất nhiều hồn ma nữa, tức là những hồn ma bị dao động của anh thu hút, nhưng họ chỉ là những hồn ma bình thường, ko thể tạo nên một tác động nào đáng kể lên tư tưởng của anh như tôi. Mỗi người đang sống đều có rất nhiều vong hồn ứng với mình, tùy vào tính cách của người đó phát ra những loại dao động thu hút loại hồn ma nào. Kẻ ác luôn có trong đầu mình vô số hồn ma của những kẻ giết người, đâm thuê chém mướn, những tên tội phạm … trong khi người lương thiện thì ngược lại. Đó cũng là lý do mà người Việt Nam ta có tục cầu khấn ông bà phù hộ cho con cháu. Ko phải là mê tín như nhiều người thường nghĩ. Khi một người có một tư tưởng sai lầm sẽ dẫn đến hậu quả xấu, ông bà hay người thân của hắn, nếu lo lắng cho hắn thì sẽ cố gắng tác động vào tư tưởng hắn nhằm thay đổi, chuyển hóa nó thành những tư tưởng tích cực. Tất nhiên, còn tùy thuộc vào khả năng của vong hồn ông bà, cái mà dân gian vẫn gọi là “thiêng”, hay "đề tâm đề tính". Người nào khi sống có đời sống tinh thần phong phú khi chết sẽ có năng lực tốt hơn những người sống hời hợt.

Khi ở trong anh, tôi biết anh làm việc, suy nghĩ ra sao, và lẽ đương nhiên tôi biết những bài thơ của anh, bởi thỉnh thoảng tôi vẫn thấy anh đọc lại chúng. Tôi ghi nhớ những bài tôi thích và sau này đọc lại chúng với Tú và Thanh.”

“Tôi muốn hỏi cô một câu nữa. Đấy là trừ 6 tháng đầu nằm ở bệnh viện ra, còn lại Lai ở rất gần cô, tại sao cô ko xâm nhập vào tư tưởng của cậu ta để tìm hiểu nội dung sự việc? Nếu ngay từ đầu, cô hiểu rõ mọi chuyện, thì sau này đâu có nhiều chuyện đáng tiếc đến thế.”

“Thắc mắc của anh rất có lý. Nhưng lúc đó tôi luôn cho rằng Lai là kẻ lừa dối, là kẻ hèn nhát mà tôi thù hận. Vì vậy, nếu xâm nhập vào Lai, tôi sẽ phải “đọc” những suy nghĩ rất khủng khiếp của anh ấy về tôi, ví dụ như Lai cười thầm vì tôi là một đứa con gái ngu ngốc đã tin tưởng anh ta, hay những sự lừa dối mà anh ta đã toan tính với tôi từ trước… Giống như người bệnh sợ uống thuốc, tôi ko muốn hay đúng hơn là ko dám thâm nhập vào tư tưởng anh ấy. Đặc biệt, là lại có 1 thời gian dài Lai mất dạng mà ko để lại dấu vết, đấy chính là khoảng thời gian mà tôi hoang mang, cần 1 câu trả lời nhất. Tôi luôn nghĩ rằng anh trốn tránh mình và đang vui vẻ ở 1 nơi nào khác chứ ko biết anh đang ở trong bệnh viện”.

“Tại sao khi em chuyển vào ở trong 2 căn phòng trống, em lại ko thể nào gặp chị? Ko những thế, em còn bị bóng đè liên miên, cứ như thể chị muốn đuổi em vậy. Lẽ nào chị ko muốn gặp em?” – Nhung cũng đưa ra một câu hỏi mà cô thắc mắc từ lâu.

“Em gái của chị, đừng nghĩ về chị như vậy. Chị muốn gặp em lắm chứ, muốn lao vào ôm em, muốn khuyên nhủ em lắm. Nhưng điều này nằm ngoài khả năng của chị. Em biết đấy, chị giao tiếp với người sống bằng cách tác động vào thần kinh của họ và gây nên ảo giác. Nhưng việc này chỉ có hiệu quả khi những người bị chị tác động có nhiều tần số dao động trùng với tần số dao động của chị. Hoặc là những người có thần kinh rất yếu, ko ổn định. Chị ko muốn có ai vào ở trong 2 căn phòng đầy kỷ niệm của chị nên chị đã cố tìm cách gây ảnh hưởng đến họ nhằm khiến họ hoảng sợ mà bỏ đi. Tuy nhiên, ko phải ai trong số họ cũng bị chị tác động. Chỉ rất ít nhìn thấy được những hình ảnh mà chị đã cố đưa vào trong đầu họ. Đó luôn là cảnh lúc chị treo cổ bởi vì những giây phút ấy gây cho chị cảm xúc dữ dội nhất và đó cũng là lúc ngọn lửa thù hận trong chị bùng lên.

Thanh và Tú, là 2 người có tâm lý rất mâu thuẫn và yếu ớt, luôn xảy ra sự đấu tranh nội tâm. Chính cái tâm ko ổn định đấy đã khiến họ sinh ra ảo giác và nhìn thấy chị như một người sống. Đặc biệt, Thanh lại còn có tiền sử bệnh thần kinh, những cái ấy khiến chị có thể tác động lên Thanh mạnh đến mức sai khiến được anh ta làm theo ý mình. Chị cũng đã thử làm vậy với Tú nhưng hiệu quả ko cao lắm.

Còn chuyện bóng đè, chị ko thể nào tự chủ được. Chị tồn tại trong 2 căn phòng này, do đó năng lượng sóng và từ trường ở đây mạnh hơn gấp hàng trăm lần nơi khác. Đó là những năng lượng gây nên ảnh hưởng rất xấu với thần kinh con người. Lý do vì sao người ngủ trong 2 căn phòng trống đều bị bóng đè”.

Khi nói những lời cuối, “Thu” tỏ ra nặng nhọc và khó chịu, mồ hôi đổ đầm đìa, tiếng nói ngắt quãng. “Cô” gắng gượng nói trong tiếng thở gấp gáp: “Tôi sắp phải ra đi rồi, sở dĩ tôi tác động được lên tư tưởng của người khác bởi vì tôi có sự dữ dội của lòng hận thù và bất mãn. Giờ đây, những cái đó đang mất dần, tôi sắp trở thành một hồn ma bình thường, tôi ko thể duy trì trạng thái này lâu được, cũng như sau này, ko thể hiện lên trong mắt bất cứ ai như đã từng hiện lên với Thanh hay Tú được.”

Nhung bỗng thấy cuống, vậy là cô sắp phải chia tay Thu vĩnh viễn, sẽ ko bao giờ còn cơ hội để được nghe Thu nói chuyện nữa, ko bao giờ được Thu ôm ấp, vuốt ve nữa. Nhung cầm tay “Thu” lắp bắp: “Chị ơi, chị…”

“Thu” vuốt ve khuôn mặt Nhung, nói khó nhọc: “Em gái chị, em hãy sống cho thật tốt nhé, đừng để bố mẹ và chị phải đau lòng vì thấy em đau khổ. Cả nhà sẽ luôn nghĩ về em, luôn cầu mong những điều tốt đẹp nhất đến với em.”

Sau đó, “Thu” vừa cởi trói cho Lai vừa nói: “Anh à, em xin lỗi. Sau khi chết, em cũng đã nhận ra chúng ta đã sai lầm khi cùng nhau đi tìm cái chết, nhưng sự cố chấp khiến em luôn muốn anh phải chết theo em. Em đã tiếp xúc với hồn ma của nhiều cặp đôi chết cùng nhau như vậy, họ đang phải chịu sự dày vò khủng khiếp, bởi vì, khi đã cùng nhau chết, họ có thể cảm nhận rất rõ ràng tình cảm người kia dành cho mình, nhưng lại ko thể nào lao vào ôm nhau, hôn nhau hay nắm tay nhau được bởi vì họ ko còn thân xác để làm việc ấy nữa. Điều đó cũng ví như 2 người yêu nhau tha thiết, nhưng lại ko bao giờ được ở gần nhau vậy. Yêu nhau, nhưng ko thể có nhau trong vòng tay, còn gì đau khổ bằng. Khi sống, dù có bao nhiêu khó khăn, con người vẫn luôn luôn có 1 cơ hội, dù cơ hội có mong manh đến bao nhiêu đi chăng nữa, nhưng ko bao giờ là ko có. Trái lại khi chết, tất cả sẽ trở thành ảo vọng, và cơ hội cũng chấm dứt.

Anh à, anh hãy sống cho tốt nhé. Em vẫn còn rất nhiều tình cảm với anh, nhưng tình cảm ấy, bây giờ đã được san sẻ một phần cho Tú và Thanh nữa. Khi nào gặp họ, anh hãy gửi lời chào của em đến cả 2, anh nhé.”

Lai cố gắng quỳ lên dù đôi chân anh vẫn còn tê cứng, anh cầm 2 tay “Thu” nói trong tiếng nấc: “Em! Em à…”

“Em đi đây!” – Nói xong câu đấy, “Thu” rùng mình, và cả cơ thể của Thanh lúc này ngã vật xuống đất…

****************************************

Phần kết:

Hai tuần sau.

Sáng ngày chủ nhật, 16/8/2009, tại quán cà phê M. trên phố Chùa Láng.

Góc Nhìn, Thanh, Lai và một cô gái nữa chưa rõ danh tính đang cùng nhau trò truyện. Bọn họ dường như đang chờ ai đó.

Một chiếc xe máy dừng trước quán, điều khiển xe là một cô gái. Phía sau cô gái, là 1 anh chàng, tay trái và chân phải của anh ta giấu kín sau những cục bột to đại tướng. Anh ta để chiếc nạng ngang trên đùi và dùng cánh tay còn lại bám nhẹ vào hông cô gái.

Đó là Tú và Nhung. Hai người xuống xe, Nhung giúp Tú bước vào quán. Sau khi chào hỏi mọi người, Tú đưa mắt nhìn cô gái lạ mặt tò mò. Góc Nhìn vội giới thiệu: “Giới thiệu với Tú và Nhung: Đây là em Thoan, bạn anh. Thoan cũng là một độc giả theo dõi bộ truyện “Oan hồn trong xóm trọ” kể từ khi anh quyết định post từng phần của câu truyện này lên 9Xinh.com. Cũng như rất nhiều độc giả khác, Thoan có nhiều thắc mắc cần được giải đáp. Vì vậy, hôm nay nhân dịp chúng ta gặp nhau đông đủ ở đây, anh đưa Thoan đến với tư cách là một độc giả muốn hiểu rõ tất cả các nút thắt trong câu truyện kỳ dị mà chúng ta vừa trải qua.”

Góc Nhìn nhấp 1 ngụm cà phê, anh nói tiếp: “Còn giới thiệu với Thoan, đây là Tú, kia là Nhung, 2 nhân vật quen thuộc mà chắc em đã biết.”

Sau khi chào hỏi xã giao và nói chuyện phiếm với nhau một cách vui vẻ, đến phiên mọi người nhường cho Thoan vị trí trung tâm để cô chất vấn.

Thoan hơi lúng túng, nhưng được sự ủng hộ của mọi người, cô mạnh dạn lên tiếng: “Chi tiết đầu tiên em thắc mắc, là tại sao khi anh Thanh và chị Thu yêu nhau, anh Tú ở cạnh đó cảm thấy khó chịu và đã tỏ thái độ ra mặt với anh Thanh, nhưng lại không thấy nhắc gì đến chuyện trong thời gian đó, chị Thu có gặp anh Tú và mối quan hệ của họ tiếp diễn ra sao?”

Góc Nhìn chưa kịp lên tiếng thì Tú đã nói: “Ko, kể từ lần gặp lại Thu ở trong căn phòng trống cùng 2 sợi dây thòng lọng, anh ko bao giờ được gặp lại Thu nữa. Anh vẫn rất yêu Thu, nên dù sợ, nhưng anh quyết ở lại xóm trọ với hi vọng một lúc nào đó gặp lại cô ấy và nghe cô ấy giải thích tất cả mọi chuyện. Tiếc là chẳng bao giờ anh gặp được cô ấy nữa. Khi Thanh chuyển đến, nhìn thấy Thanh có những biểu hiện khác thường, như hay mang ghế ra ngồi trước nhà, lẩm bẩm như đang nói chuyện với ai đó, ánh mắt thì mơ màng… Anh đoán Thanh có thể đã nhìn thấy Thu, giống mình năm nào. Anh cảm thấy rất thất vọng, hụt hẫng vì rõ ràng Thu có thể hiện ra trước mặt người khác nhưng lại ko liên lạc với anh để cho anh một lời giải thích. Đồng thời, anh cũng có ý định ngăn cản Thanh vì ko muốn cậu ta vấp phải sai lầm giống mình năm nào.”

Thoan gật gù: “Thì ra là vậy, vậy cũng có nghĩa là Nhung tuy có mặt ở xóm trọ cả lúc anh Tú yêu chị Thu và sau này là anh Thanh, nhưng cũng ko nhìn thấy chị Thu phải ko?”

“Đúng vậy, mình chưa bao giờ được nhìn thấy chị cả, kể từ khi xảy ra biến cố”. – Nhung giải thích – “Tất cả những hình ảnh mọi người thấy về chị Thu chỉ là ảo giác trong đầu họ mà thôi.”

Thoan tiếp tục đưa ra câu hỏi: “Có một chi tiết em thấy ko logic lắm, đó là trước đây, chị Thu hầu như chỉ xuất hiện vào buổi tối, sau 6h, nhưng trong phần 3, thì dường như mọi chuyện đều diễn ra vào ban ngày?”

Góc Nhìn vội trả lời: “Cái này là do anh không khéo viết, khiến độc giả ko có khái niệm rõ ràng về thời gian trong phần 3. Nhưng thực ra, chỉ cần phân tích kỹ một chút có thể thấy rõ. Một là buổi trưa Lai thấy Thanh mua hoa ở ngoài đường, sau đó Lai gặp anh ở xóm trọ khi đã đi làm về. Tức là lúc đó cũng đã khá muộn. Tiếp đó, anh vào phòng Thanh chụp ảnh vòng hoa, rồi sang phòng Lai để biết tin tức Tú bị tai nạn, rồi lại nói chuyện với Nhung khá lâu. Từng đấy biến cố đủ để chúng ta hiểu rằng khi anh và Nhung có mặt ở bệnh viện thăm Tú, thì đã là buổi tối. Anh đã mắc sai lầm khi ko tả kỹ diễn biến của thời gian.

Thu thường xuất hiện vào buổi tối, vì theo anh, đó là giờ người ta trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, căng thẳng, tinh thần uể oải và dễ bị tác động nhất. Ngày chủ nhật, mọi người đều thoải mái về tinh thần nên Thu ít khi xuất hiện. Vả lại, khi những biến cố cuối cùng diễn ra, Thu ko trực tiếp xuất hiện mà chỉ hành động thông qua Thanh, vì vậy cũng ko nhất thiết phải là buổi tối.”

“Vâng, vậy thì em đã hiểu, à, còn nữa, về những bài thơ xuất hiện trong phần 1, rõ ràng là về trình tự thời gian, thì chị Thu ko thể là người quen biết anh được. Vậy tại sao chị lại biết những bài thơ anh làm?” – Thoan tiếp túc chất vấn.

Nhung định lên tiếng nhưng Góc Nhìn gạt đi, anh nói: “Cái này sẽ được giải thích rõ trong phần 4, và cũng là phần cuối của câu chuyện, em nhớ đón đọc vào tối thứ 2, ngày 17/8 nhé.”

“Vâng, còn 1 chi tiết cuối cùng em muốn hỏi, đó là tin nhắn MMS có cả hình mà anh nhận được, anh giải thích thế nào?”

Góc Nhìn lúng túng thấy rõ, anh trả lời: “Câu hỏi này, anh thú thực là quá khó. Anh ko biết thực ra nó là thế nào cả, nhưng anh đoán, có lẽ, linh hồn của Thu tồn tại dưới dạng sóng điện từ nên cô ấy có thể đã tác động vào sóng điện thoại để tạo ra tin nhắn này, tuy nhiên anh ko tin tưởng vào khả năng này lắm…”

Đúng lúc này, điện thoại của Góc Nhìn reo vang, anh xin phép mọi người rồi đứng lên nghe máy. Thái độ của Góc Nhìn trở nên kỳ cục. Vừa nghe điện thoại, anh vừa vặn vẹo đôi môi, rồi lại vân về chòm râu ngắn cũn cỡn. Cuối cùng, anh nói: “Được rồi, mình sẽ sớm liên lạc lại với bạn, đừng căng thẳng quá.”. Đoạn anh trở lại bàn cà phê.

“Có chuyện gì thế?” – Lai hỏi.

Góc Nhìn vừa khuấy những viên đá trong cốc cà phê vừa trả lời: “Có lẽ tớ lại sắp có một cuộc phiêu lưu nữa vào thế giới tâm linh. Lần này, xem ra không kỳ dị như câu chuyện của chúng ta vừa rồi, nhưng về mức độ thương tâm, thì chẳng kém.”

“Trời ơi, thật đáng tiếc là bọn em ko được là nhân vật trong truyện mới của anh nữa rồi. Nghĩ đến em cứ thấy hụt hẫng thế nào ý. Trong truyện này, bọn em đều là nhân vật quan trọng, nhưng truyện sau, lại một dàn nhân vật khác chẳng có liên quan đến bọn em chút nào.” – Nhung vừa nói vừa liếc sang phía Tú.

Tú cười, nói oang oang: “Mà này, bận gì thì bận, thỉnh thoảng ông anh phải qua xóm thăm lại mọi người chứ, suốt ngày mất tăm đi đâu ấy. Cả mấy hôm tôi ở bệnh viện cũng thế, may mà có em Nhung chăm sóc, chứ ko thì tôi cũng chết vì tủi thân mất.”. Rồi Tú quay sang nhìn Nhung với ánh mắt biết ơn trìu mến.

Nhung lúng túng đỏ mặt, cô cụp 2 mi mắt xuống, cười nhẹ: “Hi!...”

Góc Nhìn ko nhịn nổi cười: “Ở đây lại có người đang muốn cưa sừng làm nghé.”

Tất cả cùng cười vang trong sự bẽn lẽn của Nhung. Tú vừa cười vừa nói: “Nhưng tôi lại thích trâu cưa sừng cơ, đụng vào mấy con nghé non dễ phải bóc lịch lắm, phải ko, em nhỉ!”

Mọi người lại cười ầm ĩ. Nhung xấu hổ, cô đấm thùm thụp vào lưng Tú: “Cái anh này…”

Đợi mọi người cười dứt, Thanh lúc này mới lên tiếng: “À, mà anh định đặt tên câu truyện kế tiếp là gì thế?”

Góc Nhìn đắn đo một lúc, đoạn anh trả lời: “Có thể nó sẽ là “Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám””…

HẾT
Loading related posts...

51 Comments:

Anonymous nói...

Phần cuối làm thất vọng quá, dài dòng, thuyết giáo nhiều, nhiều chỗ hơi gượng ép, không hợp lý. Nói chung là đọc nốt phần này chỉ vì đã trót đọc phần đầu thôi chứ càng về sau càng giảm hay đi.

Viet Thang nói...

E hèm, mặc dù phần 4 cũng có bạn nhận xét là giống như Góc nhìn cố giải thích về hồn ma. Tuy nhiên mình phải thừa nhận là những suy nghĩ của Lai được Góc Nhìn viết rất hay, cảm động, ý nghĩa và rất lý trí. Đoạn gần cuối THu nói gặp những cặp tình nhân cùng chết, họ không thể ôm hôn nhau, nói thật nhé, khi mình đọc đến đây và liên tưởng rằng k "được làm gì hết" thì thật sự thà sống rồi bỏ nhà đi về quê làm ruộng với người yêu còn hơn làm hồn ma, vì biết đâu sau này papa mama chẳng chấp nhận. hihi. Hi vọng 1 số lớn đọc giả sau khi xem xong thì cũng suy nghĩ về việc này để giúp và khuyên những người chung quanh ta. Thân

Anonymous nói...

hay thi co hay thiet do nhung phan cuoi Goc Nhin viet ko dc hay cho lam.
minh nghi neu ko co nhung triet ly giai thich ve hon ma thi co le truyen se hay hon nhieu
minh cho xem bo truyen tiep theo cua Goc Nhin

Anonymous nói...

chuyen hay day

Anonymous nói...

có một chi tiết không hợp lý về thời gian ở đoạn kết, góc nhìn nói là 2 tuần sau sáng chủ nhật 16/08/09 trong khi anh ta post chuyện này lên trang 9Xinh.com lúc " Đăng bởi Góc Nhìn Vào lúc 8/17/2009 07:21:00 .Tôi thực sự không hiểu !!!

Anonymous nói...

Có gì khó hiểu đâu, chắc là Góc Nhìn đăng lên lúc truyện kết thúc đã lâu

Anonymous nói...

Bởi vì 2 tuần sau khi truyện được đăng , có độc giả tên là Thoan đến gặp góc nhìn để chất vấn.Vậy thì chắc là độc giả tên Thoan đã được đọc truyện này trước khi nó được đăng ư ?

Anonymous nói...

Thế này nhé, sau khi câu chuyện kết thúc, GN bắt đầu viết và đăng lần lượt các phần 1,2,3 lên mạng. Bạn Thoan đọc được trong thời gian đó, và trước khi post phần 4 thì có cuộc gặp gỡ nêu trong phần 4.
Động não tí đi chứ.

Con Mèo Béo nói...

Sự giải thích thiên về chủ nghĩa duy vật quá!Chuyện mấy người cùng nhìn thấy 1 con ma thì sự thật là chưa thấy có!Mình send cho bạn bè đọc thì có ai tin đâu.Bảo đó là chuyện vớ vẩn và bịa đặt!
Câu chuyện thiên về tình cảm hơn.Mình thấy hơi nhàm.Tuy nhiên bạn viết hay.Cảm ơn!!!

Anonymous nói...

à thì ra là vậy , cái em thoan này hóng thật đấy chưa đọc hết đã đi chất vấn rồi , đúng là vô duyên.cảm ơn tác giả

Anonymous nói...

Minh cung rat trong cho de doc duoc nhung phan cua truyen, nhung hoi bi that vong khi doc phan cuoi :) Xin loi la da noi zay. Phan 1 rat hay va loi cuon, nhung cang ngay cang thieu suc thuyet phuc va hap dan. Phan 2 cung hay nhung da bat dau kem phan hap dan. Cho den phan 3 va cuoi cung la phan nay thi thieu han su hoi hop, cai cach mieu ta khong goi len su thuyet phuc, nhat la canh moi nguoi dang o trong phong, luc do tinh the vo cung nong bong the nhung dien ta khong sac sao va cuon hut lam cho moi nguoi hoi hop. Thien ve giang giai, ly thuyet nhieu wa.
Noi chung, tac pham cung kha hay nhung can hoan thien hon chut nua ban nhe.

Anonymous nói...

không phải dạy cave cởi quần

Anonymous nói...

đây là tác phẩm của trí tưởng tượng của Góc Nhìn...có phải truyện thật ngoài đời đâu...cái chi tiết Thoan gặp góc nhìn đó là tác giả muốn giải thích những điều kì quặc chưa thỏa đáng trong truyện...nói chung truyện khá hay..nhưng mô típ thì hơi cũ ...đã xuất hiện ở khác nhiều truyện ...

tri nói...

truyen hay,luuc trc mjnh cung da suy nghj ve hon ma nhu vay , nhung ko biet li gjai ra sao, vj ljnh hon va the xac ket noj voj nhau bang chj bang 1 cong toc vo hjnh, khj co the yeu dan dj hay la met moj thj cong toc do se nhat dan va de bj anh huong cua nhung tac dong ben ngoaj, jong nhu la huong tuong ma nhap, vj mjnh da tan mat chung kjen 1 ng bj ma nhap luc mjnh hoc lop 9 roj, do la 1 co ban bj ngat dj va lo lung tren mat dat khoang 3,4 phut lan, ghe lam, trc do ban ay noj la hoj toj thuc khuya hoc baj nen cam thay nhuc dau va chong mat ghe gom, hjc , chuyen nay xay ra lau roj, bj jo mjnh 22t roj ma van nho ro

tu nói...

Đoạn con ma giảng giải cho Nhung có vẻ giống với những chuyện mình đã được đọc ở đâu đó.Đoạn đó có lẽ hơi dài dòng không phù hợp với logic của câu chuyện cho lém.
Nhừng dù sao thì câu chuyện cũng là qua hay .Thank Góc Nhìn nha

Anonymous nói...

truyện của anh đọc lôi cuốn quá..cũng lâu rồi em không vào lại trang web 9xinh.com(máy nhà hư :D ) hum nay vào lại, tình cờ bắt gặp dc câu chuyện này, vô cùng lôi cuốn, nhưng ở phần cuối này, anh giãi thích nặng về hồn ma và oan hồn quá nhung có lẽ theo em, đó lại là 1 cái hay cái mới lại và rất lý thú mà không có không hề 1câu truyện ma nào đề cập tới, cám ơn anh về câu truyện oan hồn tron xóm trọ và những điều lý thú về ma và vong hồn mà anh đã giãi thích xen kẽ trong truyện, chúc anh ngày càng thành công trong sự nghiệp sáng tác và thành công trong sự nghiệp làm admin hơn nữa, chúc cho 9xinh.com ngà càng phát triển mạnh mẽ :D:D:D

Anonymous nói...

Truyện có nội dung hấp dẫn nhưng phần cuối viết chưa "nuột" lắm nghe nghe cứ như giảng giải vậy, hi vọng sẽ được đọc tiếp các tác phẩm do bạn viết

Anonymous nói...

Vô cùng thất vọng về phần cuối này.
Cảm tưởng nhu hồn ma Thu đang đứng trên bục giảng còn ở dưới là h/sinh Góc Nhìn đưa ra câu hỏi và chăm chú nghe lời thuyết giáo vậy.
Ko phù hợp với hoàn cảnh câu chuyện chút nào. Quá triết lý và khoa học đã làm hỏng toàn bộ phần cuối truyện.
Dù sao cũng cám ơn tác giả vì đã mang đến cho mọi ngưòi những giây phút ly kì thú vị.
Đón chờ tác phẩm mới của bạn.

Anonymous nói...

uh! Con ma dài dòng quá hè! Nếu con ma trên Hoàng Hoa Thám cũng nói luyên thuyên thì thôi, khỏi post nữa! Lại nữaới xong chuyện buồn của chị Thu, à em Nhung nhận xét ráo hoảnh

Anonymous nói...

ừhm. Đồng ý. Rờn rợn lắm ở p1 p2 [khoái], từ p3 đã thấy hơi mệt mệt, wa p4 là đuối con cá chuối lun. A giảng quá sâu về hồn ma, sóng điện từ.....nghe thì khoa học nhưng k lôi cuốn j` hết. Chưa kể là phần các nhân vật gặp nhau là quá giả, muốn tin cũng k tin nổi. Anyway, lần sau nếu có, post tiếp cho e đọc nhé ^^! Thx góc nhìn.

Anonymous nói...

Mot cau chuyen tinh cam dong va bi thuong het muc doc xong muon khoc qua khong gian vua thuc vua ao? goc nhin qua la 1 nha van cao tay hi vong toi se som duoc doc tac pham moi cua anh

Anonymous nói...

cam on anh T . Se co ngay em gap anh , anh cho` doi em , em cung~ tung co cam giac nhu anh ve mot nguoi kon gai nhu the :D cam on !!!!!

Anonymous nói...

Em ten la` Thu va` em rat' muo'n dc gap. may' ban. tren nay` lem'!^^!

Anonymous nói...

trong chuyện này tôi kết nhất em Nhung , vậy mà tác giả lại cho cái thèng Tú lúc nào cũng kè kè bên em Nhung . tôi thấy GN để đoạn kết giữa Nhung - người tôi yêu và tên Tú hâm như vậy là chưa đúng ý của tôi lắm .đề nghị TG viết lại.

Anonymous nói...

GN lần sau viết thi nhớ để bí ẩn một chút, chứ cái gì cũng muốn giải thích cho rõ thì đuối là phải rồi. Mà kết thúc chẳng có bất ngờ gì cả. Cho 7/10 điểm.

Anonymous nói...

Coi chừng có 1 số cm là spam nha!!!chuyện ko có thật!

Anonymous nói...

doc cung tam duoc

Anonymous nói...

ui so. woa dj tui doc ma cu tg? ma dag sau tui y so. woa amen nhuf cug thx hjxhjx

net nói...

lần đầu tui nhận xét trên trang 9xinh này.
truyện có cốt truyện khá hấp dẫn, cách viết lôi cuốn nhưng có những đoạn lại đi sâu vào giải thích và nêu khái niệm của những vấn đề khoa học làm cho câu chuyện rời rạc, và có cảm giác như là đang giảng bài hơn là kể chuyện

Anonymous nói...

Anh viết hay lắm. Rất thật. Đến nỗi em sợ xóm trọ rồi đấy hic hic. Ko dám thuê nhà xóm trọ nữa.

Anonymous nói...

binh giang bai tho em da :
"em da lay het chau cho anh noi nho
noi nho 34 nam cong lai nhan muoi
chot bien ga dan ong thanh lan than
giua con dong nao cung phai thot len: em oi"
phai chang tac gia la ho xuan huong
ngay xua ho xuan huong viet bai tho : moi trau
"qua cau nho nho mieng trau hoi
nay cua xuan huong da quet roi
co phai duyen nhau thi tham lai
dung xanh nhu la ,bac nhu voi"
tran lan huong viet thu gui tu phuong :"anh tu phuong dung viet thu nua...."
mgay xua tu xung viet tho bai "cai nho
cai nho hinh dung no the nao
.........................
thoi nay viet phuong viet tho: noi nho nguoi yeu
"den dai rat nho nguoi yeu
nho oi la nho, nho em qua chung
nho tu mai toc, lan moi
nho tung loi noi buin vui cua nang"
tu phuong dung ,vay ten huong da hieu tu bac nhu voi chua

tra nói...

Tình yêu thời hiện đại được anh Góc nhìn miêu tả thông qua câu chuyện là một thông điệp rất hay cho những ai đang yêu, ở đây nếu chúng ta bỏ qua những tình huống tâm linh thì sẽ hiểu được bối cảnh 'tình yêu hiện nay', yêu mà chưa hiểu hết về nhau, không cùng nhau vượt qua khó khăn của cuộc sống, hay cùng nhau hướng tới những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
thân

Anonymous nói...

truyen nay` co tha^t hay la` do Goc Nhi`n tu sang' tac' va^y :-o

ngochuyen nói...

bai nay doc anh goc nhin viet co tinh cam? noi chung bai viet jup chung ta hieu hon ve 2 the gioi thuc tai ve tam linh , nhung em doc phan cuoi hoi kho hieu 1 ti,nhung doc hay lam nhung em so gap ao jaic lam vi em rat so ma hihi

Anonymous nói...

nói chung chuyện đọc cũng hay ^_^! nhưng phần cuối đang gay cấn quay ra tâm sự với Ma làm hơi hụt hẫng. nói chung con ma này giải thích như 1 nhà triết học hihi

Anonymous nói...

em dong y voi may ban tren phan cuoi anh viet jo qua.

Anonymous nói...

Rõ ràng cơ động với cảnh sát đuổi theo GN lúc phóng xe về cứu Lai mà cuối cùng chả thấy đâu cả.
Truyện hay. 9/10

Anonymous nói...

loi le cua trong truyen cho thay tg la 1 nguoi rat tu tin ,ti mi dat minh o nhieu goc do de viet truyen va da tham khao ky cac tai lieu tam linh biet khai thac su to mo cua ban doc de luon cuon vao truyen theo nhieu moc xich rat thau dao toi cung thay dc cai ky danh ''goc nhin" rat hay neu dem di phan tich thi co rat nhieu y nghia

Anonymous nói...

phần 1 2 3 hay và hồi hộp. Phần cuối dài dòng không giống truyện ma mà giống giải thích thế giới tâm linh hơn. Cảm ơn vì đã sáng tác

Anonymous nói...

chuyen dai ma lao va chan wa di thoi a !!!!!!!!!!

Anonymous nói...

Nói chung là được ^^ chỉ có một số chi tiết ko hợp lí cho lắm.

J nói...

em đọc 2 truyện của anh. thấy truyện này mang tính tâm linh nhiều hơn. em đã từng gặp rồi. nhưng chuyện này em k đc. phép nói ra. có nhiều chi tiết có thể giải thích giống vs chuyện của em. nhưng em thấy hơi vô lí về cách giải thích của nhân vật thu về hồn ma lúc nhập vào Thanh. cho em yh nhé :D

han tjnh nói...

truyen hay......thau tinh dat ly .....doc thay tinh yeu sao ma dep the....con ty bay gio thy ....ko buon noi.cu phang roi phap...cam on dai ka vi cau chuyen qua hay......^^ mjnh cung gjong chj thu va anh laj cung bj gja djnh cam doan...rui ny di lay ck .hjc........

nhi nói...

cảm động quá.phần 4 làm em khóc suốt.có điều em thấy nhận xét 2 có lý tuy vậy vẫn hấp dẫn lại dạy cho người lớn bài học quá đắt.e có ý tưởng nhưng không biết viết.nếu anh mún em co thể cung cấp.

Anonymous nói...

ngay từ đầu đã đoán được Thu là ma rùi.cố gắng theo dõi xem có ji khác ko nhưng chẳng thấy ji cả.GN cố lên!

Anonymous nói...

cung so day nhung doc xong lai khong the tin noi
hoang duong wa

Anonymous nói...

qua hap dan!that su day la` mot cau chuyen hay!rat noi cuon va` day tinh tiet ma` khien cho ban than moi nguoi doc co the nhan ra duoc nhieu dieu !nhat la` doi voi cs hien tai nhat la` lop tre ngay nay!
day cung la` 1 bai hoc sau sac doi voi moi chung ta!hay biet chan trong nhung gi` minh dang co!va` luon luon mim cuoi !

Anonymous nói...

Phải nói thật đây là lần đầu tiên mình đọc truyện Ma trên mạng, ngoài ra chỉ thỉnh thoảng xem ở đĩa, nhưng thật sự đọc truyện này của GN rất lôi cuốn và sợ nữa, cũng giống như các bạn ở trên phần cuối này có lẽ hơi dài dòng và kô còn hồi hộp nữa. Rất mong GN cho ra mắt tiếp truyện : Hồn Ma Trên Đường Hoàng Hoa Thám. Thank !

Nặc danh nói...

truyen qua hay anh goc nhin ah, muon ma quy de cao tinh yeu, qua do ran day nhung ke xem thuong tinh yeu va yeu gia doi, se phai tra gia

Nặc danh nói...

Chao cac ban ,theo minh nghi,anh Goc Nhin viet cau chuyen nay de khuyen nhu cac ban tre dung bong bot trong tinh yeu,ma nen sang suot trong suy nghi.nen phan bon anh moi giai thich can ke cho chung ta hieu,

tuoi do nói...

troi oi so gan chet.hic the cau chuyen nay co that khong nhi ai oi huhuhu cho toi bit voi hic so qua huhu

Đăng nhận xét

Lưu ý:
- Trong mục "Nhận xét với tư cách", đăng nhập bằng tài khoản Gmail của bạn(Chọn "Tài khoản Google"). Nếu ko bạn chọn "Ẩn danh".(Nên đăng nhập để có thể tự xóa nhận xét của mình và lần sau đỡ phải chọn).