Gửi những kẻ cùng đường!

Ghi chú: Đây là vài lời nhắn nhủ, tâm sự của Admin 9Xinh.com gửi những bạn đang có ý định huỷ hoại cuộc sống của bản thân, từ chối sự sống mà cha mẹ đã ban cho mình, nói một cách nhanh gọn và dễ hiểu hơn, tức là những bạn đang có ý định tự tử.
Mình có một chị bạn, lớn hơn mình 3 tuổi, lấy chồng rồi. Trước đây, vì lí do tình cảm đổ vỡ , chị ấy đã làm một lúc 10 vỉ thuốc ngủ để quyên sinh. Rất may người nhà phát hiện và đưa đi cấp cứu kịp thời, dành lại được mạng sống của chị từ tay thần chết.Suốt một năm sau đấy, người nhà chị ko lúc nào ko lo lắng bởi tâm trạng của chị nhìn hết sức thảm thương. Chị bỏ ăn, tuyệt giao với bạn bè, suốt ngày giam mình ở trong phòng khóc lóc.

Mùa đông năm ấy trời rất lạnh. Liền cho gần 3 tháng ko có ánh mặt trời. Bầu trời lúc nào cũng u ám, ảm đạm càng làm cho tâm trạng của chị buồn hơn. Lúc đấy tình cờ chị có đọc được một cuốn truyện ngắn, kể về một người đàn ông bị bệnh nặng đang nằm chờ chết.Cũng như thời tiết lúc đó, trong câu truyện ấy, đã liền 3 tháng ko có nắng. Tuy bị bệnh nặng và ko có khả năng cứu chữa, nhưng người đàn ông ấy có một lời thề và một quyết tâm cực kỳ sắt đá: "Sẽ ko thể chết nếu như chưa được nhìn thấy ánh mặt trời ít nhất là một lần nữa".Thời gian cứ thế trôi đi cho đến một buổi sớm kia, ông ta nặng nhọc mở mắt. Và kìa, thật tuyệt vời, một tia nắng trong lành của buối sớm mai trườn qua cửa sổ rọi thẳng vào mắt khiến ông phải nheo mắt lại vì chói. Ko cần gọi người nhà giúp đỡ, người đàn ông đáng thương gượng dậy tiến ra phía cửa sổ và cố sức mở toang 2 cánh cửa nặng nề ấy ra. Ánh sáng ùa vào phòng soi rõ mọi ngóc ngách. Những vật dụng lâu nay vốn gắn bó với người đàn ông bệnh tật bỗng dưng như có sinh khí, như đang nhảy nhót đón chào một ngày mới với ánh dương rực rỡ. Vạn vật như bừng tỉnh. Bầu trời buổi sớm mai xanh như màu mắt của một cô thiếu nữ tuổi 16, từng hàng cây trước nhà rung rinh ngả ngớn ve vuốt con đường lẳng lơ như mời gọi, như thúc dục cho sự sống dâng trào.

Đẹp quá!!! Người đàn ông bệnh tật dùng 2 bàn tay run rẩy túm lấy 2 song cửa sổ, trên mắt ông 2 hàng nước mắt trào ra. Chưa bao giờ ông cảm thấy cuộc sống đẹp như thế này, chưa bao giờ ông cảm thấy yêu đời như lúc này!!! Và ông chết trong tư thế ấy. Trên khuôn mặt ông, các nếp nhăn dãn ra, đôi mắt nhắm lại thật yên bình...

Đọc xong câu chuyện, chị bỗng thấy mình thật vô lý. Người ta muốn sống, muốn tìm thấy ánh mặt trời ko được, chị lại đi tìm cái chết, lại tự huỷ hoại mình. Chị ôm lấy quyển sách và khóc. Nhưng lúc này, chị khóc không phải vì buồn nữa, mà khóc vì nuối tiếc những khoảng thời gian vô ích vừa qua chị đã tự huỷ hoại chính bản thân mình. Chị bỗng khao khát được thấy ánh mặt trời, được lao mình vào thiên nhiên, được ôm hôn tất cả vạn vật xung quanh mình....

Năm đấy, còn rất lâu nữa trời mới có nắng, nhưng chị ấy vẫn ko buồn, bởi vì chị biết tuy hiện giờ bầu trời chỉ là một màu xáu, nhưng tương lai, mặt trời sẽ ló dạng, tương lai, sự sống sẽ đâm chồi, tương lai, vạn vật sẽ bừng tỉnh...

Bây giờ, chị ấy đã lấy chồng và có một bé gái thật kháu khỉnh và dễ thương. Hai anh chị thương yêu nhau và hết lòng lo cho bé gái. Cuộc sống đế vương thiết nghĩ cũng chẳng có gì sung sướng hơn như thế. Đôi lúc gặp mọi người, chị tâm sự: "Nếu ngày xưa chẳng may ko có ai phát hiện đưa đi bệnh viện kịp thời, thì có lẽ bây giờ chị đang là một hồn ma vất vưởng nay đây mai đó với cái cảm giác thất tình rồ dại trong người, có lẽ chị chẳng bao giờ thấy được ánh sáng mặt trời của ngày hôm nay và thiên thần của chị(chỉ bé gái) sẽ chẳng bao giờ có cơ hội đựơc chào đời..."

Bạn thân mến. Nếu như bạn là một người đã, đang hoặc sẽ có thể có ý định chấm dứt cuộc sống của mình, thì liệu câu chuyện trên đây có làm bạn phải suy nghĩ chút nào ko? Cuộc sống của chúng ta đẹp lắm bạn ạ. Đừng bao giờ tìm bất cứ một lý do gì, dù nó hợp lý đến đâu, để tìm cách từ bỏ nó. Bởi vì, còn sống là còn hi vọng, còn sống là còn có tương lai, còn sống là còn có ánh mặt trời...

Nếu bạn làm sai một việc, bạn có thể sửa, dù là việc sửa sai ấy có thể lấy đi của bạn nhiều thời gian đến đâu chăng nữa. Nhưng nếu bạn đã quyết định dồn chính mình vào đường cùng, thì bạn sẽ ko còn cơ hội để sửa sai nữa đâu. Không có gì là ko thể giải quyết các bạn ạ, và bởi vậy, đường cùng là một con đường ko tồn tại, đừng bao giờ tự vẽ nên một con đường ko có lối thoát cho chính bản thân mình bạn nhé...

Thân mến!!!
Góc nhìn.
Loading related posts...

2 Comments:

Anonymous nói...

thank nhjeu!
cam>? on pan.
01695160600

tieuthuchoithienlong nói...

Cáj này thì hên xuj à, nếu ng mún chết thì khó có thể ngăn họ đc, vì họ cố chấp, lun nghĩ ng saj là mình (đa số là gjrl). Nếu để họ ngộ ra đc thì ko nój (họ mất quá nhjều thứ: tjền bạc, công danh, sự nghjệp, tuổj thanh xuân ...) vì sau 1 khoảng tjme dàj họ mớj nhận ra đc cs này lúc nào cũng đẹp. Còn nếu ng khác khuyên thì gjống như con dao 2 lưỡj vậy, khuyên ko cẩn thận là 1 sjnh mạng ra đj.
Nản
Chuyên gja tâm lý học
Hì

Đăng nhận xét

Lưu ý:
- Trong mục "Nhận xét với tư cách", đăng nhập bằng tài khoản Gmail của bạn(Chọn "Tài khoản Google"). Nếu ko bạn chọn "Ẩn danh".(Nên đăng nhập để có thể tự xóa nhận xét của mình và lần sau đỡ phải chọn).